***
“Thế giới đầy những con người đang chịu đựng hậu quả của một đời sống chưa từng được sống. Họ trở nên cay đắng, hay phê phán, hay cứng nhắc — không phải vì thế giới tàn nhẫn với họ, mà vì họ đã phản bội chính những khả thể nội tâm của mình.
Người nghệ sĩ không bao giờ sáng tác nghệ thuật thì trở nên hoài nghi và cay độc với những ai làm điều đó.
Kẻ chưa từng dám yêu thì chế giễu tình yêu lãng mạn.
Người tư duy nhưng không bao giờ dấn thân vào một triết lý nào thì khinh miệt niềm tin tự thân.
Và rốt cuộc, tất cả họ đều đau khổ, bởi tận sâu bên trong, họ biết rõ: cuộc đời mà họ chế giễu chính là cuộc đời mà họ đã được định để sống.”
"The world is full of people suffering from the effects of their own unlived life. They become bitter, critical, or rigid, not because the world is cruel to them, but because they have betrayed their own inner possibilities.
The artist who never makes art becomes cynical about those who do.
The lover who never risks loving mocks romance.
The thinker who never commits to a philosophy sneers at belief itself.
And yet, all of them suffer, because deep down they know: the life they mock is the life they were meant to live."
—Carl Jung
No comments:
Post a Comment