Tuesday, February 3, 2026

Hoài bão thượng đẳng, kết duyên trung đẳng, hưởng phúc hạ đẳng

 Ngoài ra,người sáng nghiệp Dung Hy Thái từng dặn con cháu: “Ổn định, thận trọng, tuyệt đối không đầu cơ”.

Còn Dung Đức Thịnh để lại câu đối: Hoài bão thượng đẳng, kết duyên trung đẳng, hưởng phúc hạ đẳng/ Trạch cao nhi lập, cầu bình nhi tọa, hành khoan nhi hành.
(Mơ ước cho thật cao xa, kết duyên thì vừa phải, hưởng phúc chỉ cần đơn sơ/ Chọn nơi cao ráo mà dựng nghiệp, tìm chỗ bằng phẳng mà ngồi, đi đứng thì thong thả khoan hòa).

Monday, February 2, 2026

niềm tin rằng chỉ cần mỗi ngày làm một việc nhỏ đúng đắn

 https://www.facebook.com/BVNTP/posts/pfbid0Wue5oT8hpbRYshzYszVXioU8t2rU4LuaNYbSmywzPxkkJdrecuoy9WRkshD6Y5xfl

Có một dạng niềm tin được lan truyền rất rộng: rằng chỉ cần mỗi ngày làm một việc nhỏ đúng đắn – như tiết kiệm vài trăm nghìn, đọc vài trang sách, đi bộ vài cây số – thì sau 10 năm, bạn sẽ hơn người ta cả một gia tài. Kế hoạch ấy nghe rất logic, rất hợp lý, và được diễn tả bằng các con số tưởng chừng không thể chối cãi. Nhưng chỉ có điều: cuộc sống không chạy bằng Excel.
Trên bảng tính, mọi thứ đều đều, không cảm xúc, không biến động – cộng dồn đều đặn từng ngày là tới đích. Nhưng ngoài đời thật, có vô số thứ chen ngang không có mặt trong bảng dự toán: một cơn ốm bất ngờ, một cú sốc gia đình, một sự kiện ngoài tầm kiểm soát khiến mọi thứ đang tích luỹ trở về con số 0. Không phải ai đi đều cũng tới đích, vì có khi bạn đi giữa một con đường lở đất.
Ray Dalio từng nói rằng: bài học lớn nhất không phải là kiên trì, mà là chuẩn bị cho những cú rung lắc không thể tránh khỏi. Một hệ thống tốt không phải là hệ thống tối ưu nhất trên giấy, mà là hệ thống có thể chịu đựng sai số mà vẫn sống sót. Người khôn ngoan không chỉ nghĩ đến tăng trưởng, họ nghĩ đến kháng lực.
Bạn có thể đọc đều đặn 10 trang sách mỗi ngày, nhưng nếu không kiểm chứng tư duy của mình bằng thực tế, bạn có thể đang tích luỹ niềm tin sai lầm suốt cả một thập kỷ. Bạn có thể gặp một người mới mỗi tuần, nhưng nếu không có khả năng đánh giá và chọn lọc, bạn sẽ chỉ dày thêm sổ danh bạ, chứ không có thêm bất kỳ mối quan hệ đáng giá nào. Không phải cứ lặp là tốt – nếu vòng lặp đó không có cơ chế phản hồi và điều chỉnh, thì lặp lại sai còn nguy hiểm hơn không làm gì.
Điều đáng sợ là rất nhiều người tin rằng mình đã đi đúng hướng chỉ vì mình đi đều. Nhưng sự đều đặn không đảm bảo thành công – nó chỉ đảm bảo rằng bạn đang làm cái gì đó lặp đi lặp lại. Câu hỏi thật sự nên là: cái hệ thống bạn đang lặp đó, nó có chịu nổi biến cố không? Nó có cho bạn cơ hội học từ sai lầm và chỉnh hướng kịp thời không?
Khi đời thật xảy ra – và nó luôn xảy ra – thì chỉ những hệ thống có cơ chế hấp thụ cú sốc, có sự linh hoạt và biết phản hồi mới tồn tại được. Còn lại, những kế hoạch "tích luỹ đều đều" nhưng không có dự phòng hay kiểm chứng sẽ bị cuốn phăng, không vì chúng sai, mà vì chúng mỏng manh. Và thế là công sức một thập kỷ có thể tan biến chỉ sau một mùa bão.

rượu nào uống ngon bằng rượu chạp mả

https://www.facebook.com/phanhoaivy/posts/pfbid0Ragcydi5nVF3QPwn6ZzEkxsMKRCogMLfyQJN6R3qyAkY3Y4TK4ZDhUar36vjN8RCl 

Mình có ông anh, uống thì dở, nhưng ổng có một câu chí lý về rượu. Đó là ổng nói không có rượu nào uống ngon bằng rượu chạp mả.
Cứ độ tháng chạp, anh em cắm đầu làm ăn tứ xứ nhớ ngày chạp mả kéo nhau về sửa sang phần mộ ông bà xong ra giếng rửa sơ cái cuốc, phủi cái tay áo, vô thắp cây nhang rồi kéo cái chiếu ra hè rót ly rượu mời nhau. Ngon. Đúng là không có rượu nào bằng.
Không có những ngày như thế tui tin chắc là cùng lắm mỗi người chỉ nhớ từ đời ông nội mình trở xuống, phía bà nội thì hên xui, phía ngoại thì còn hên xui nữa. Tất nhiên như thế cũng được, nhưng nó không trọn. Thời buổi này không biết bà con xa của mình cũng chẳng sao, nhưng dù gì thì biết cũng tốt hơn.
Vậy nên chạp mả trước là dịp để sửa sang phần mộ ông bà như đã nói, sau là để nhận bà con. Nhiều người chạp mả không về không phải vì xa, vì lười, mà vì về chẳng biết ai là ai, xưng hô thế nào, cậu thì kêu chú, dượng thì kêu bác, bà sáu thì kêu cô chín, đại khái vậy. Riết rồi quê mình cứ tưởng quê ai. Tui nói trớt trớt vậy chớ không sai mấy đâu.
Riêng tui năm nào cũng về nên thuộc tên vanh vách từ dì ba cô bảy phía nội hay anh bốn con bác tám phía ngoại.
Tui cũng có thể nhớ chính xác vị trí của các ngôi mộ, ngọn núi đó có ông bà nào, hay quả đồi kia có những ai đang nằm. À, chỗ này khác với ở thành phố là ai nằm xuống cũng có bia ghi tên tuổi nhưng quê xưa đất rộng người thưa, ông bà nằm mỗi người một núi, lại chọn toàn chỗ cao, nên nói dẫy mả (tảo mộ) tưởng chẳng có gì nhưng ai dẫy rồi mới thấy đi thôi cũng đủ mệt, nhiều khi biết ở đó nhưng tìm cả buổi, phát dọn cây cối thì mới thấy mộ. Thêm nữa là mộ xưa chỉ là cái ụ đất, nên ngoài việc phải nhớ hướng, nhớ nơi, còn phải ráng ghi nhớ tên từng người, vai vế thế nào, ông này có mấy bà, cụ kia có con không,...
Vậy nên thường người lớn phải dẫn trẻ con theo cho thuộc dần đặng sau này thay thế. Để đến lượt chúng, chúng sẽ kể lại cho con cháu chúng nghe. Cứ thế, lịch sử dòng tộc không chỉ nằm trong gia phả mà còn trong những câu chuyện của người thực hành. Cách truyền miệng nói trên vừa là dặn dò, vừa là cách để lưu giữ trong trường hợp những ghi chép bị thất lạc. Rồi như một thói quen, nếu năm nào bận quá mà ngày chạp mả không chạy về cầm cái cuốc để sửa sang phần mộ cho ông bà cứ thấy bứt rứt khó chịu. Cứ phải về, tu tảo cho tổ tiên xong, kéo gàu ra giếng rửa cái chân, vào bàn thờ tộc thắp cây hương rồi ra hỏi sức khỏe ông ba, cô sáu, chú tám, cà khịa mấy đứa mới cưới vợ, búng tai mấy đứa em út, nựng má mấy đứa trẻ con, mời nhau ly rượu lộc,... thấy nó khác lắm.
Nói thêm chút là dẫy mả trước nay tuy thường hiểu là chuyện của đàn ông con trai nhưng giờ mà nói câu mà các cụ xưa hay nói "con gái đái đầu mả" thì quá lạc hậu. Bởi giờ con nào cũng như nhau, có khi con gái lo còn chu toàn hơn cả con trai. Ngặt cái xưa con gái có chồng là đẳng đẳng, là biền biệt, là "chim kêu vượn hú biết nhà má đâu". Đến khi nhớ quá chạy về thăm thì vật đổi sao dời, cảnh thay người thế, có khi đái mà không biết là mình đang đái trên... đầu mả ông bà. Nhưng chuyện đó xưa rồi, nhắc lại cũng chỉ để mà nhớ thôi. Lỡ ai thấy bóng dáng mình trong đó thì cũng đừng có chạnh lòng. Ý là về được thì ráng về.
Trong ảnh là thằng cháu mình, năm nay mình dẫn nó theo để chỉ từng nơi từng chỗ. Cũng là để nó nhận anh em bà con.
Bởi mới nói rượu chạp mả ngon là vậy. Rượu quê hương, rượu ông rượu bà, rượu của nhìn nhau ruột thịt mà không uống thì uống rượu gì?

Sunday, February 1, 2026

9 Chữ Làm Người – Xử Thế của Tăng Quốc Phiên

9 Chữ Làm Người Xử Thế của Tăng Quốc Phiên:
Lập thân: Việc dứt khoát, lời giản dị, người chân thành
Tu thân: Đọc sách kỹ, soi chính mình, ngẫm một mình
Khắc kỷ: Giữ thiên lý, nuôi lương tri, tránh nóng vội
Học vấn: Đọc kinh sách, viết siêng năng, nghĩ phân minh
Thành sự: Hiểu cho rõ, làm cho đúng, giữ kiên trì
Gặp khó: Không sợ hãi, không hấp tấp, không ngại ngùng
Nhìn người: Xem phẩm chất, phân lợi ích, kết lòng người
Đối nhân: Giữ thiện ý, nói đúng mực, chừa khoảng trống
Xử thế: Không lừa lọc, không nóng nảy, không đua theo
Được mất: Dám nhận lấy, biết buông bỏ, nhìn thấu suốt
Mở lòng: Mắt nhìn rộng, lòng bao dung, bước vững vàng
An mệnh: Giữ nguyên tắc, biết tiến lui, rõ giới hạn
Dưỡng sinh: Tâm như nước, lời như ngọc, bước như gió 

Dưới đây là ý nghĩa chi tiết của 9 chữ làm người xử thế này:

Thận độc (慎独 - Cẩn trọng khi một mình):

Ý nghĩa: Ngay cả khi không có ai giám sát, khi chỉ có một mình, vẫn phải giữ gìn đạo đức, tuân theo quy tắc, không làm điều sai trái.

Tác dụng: Giúp tâm an yên, không hổ thẹn với lương tâm, xây dựng nội lực vững chắc.

Cẩn ngôn (谨言 - Cẩn thận lời nói):

Ý nghĩa: Suy nghĩ kỹ trước khi nói, không nói lời ngông cuồng, không nói xấu người khác, lời nói đi đôi với việc làm.

Tác dụng: Tránh được họa từ miệng, xây dựng uy tín và sự tin cậy.

Dưỡng khí (养气 - Nuôi dưỡng khí chất):

Ý nghĩa: Rèn luyện tâm hồn, khí tiết, giữ tâm thái bình thản, điềm tĩnh trước mọi biến cố.

Tác dụng: Tạo nên phong thái của người quân tử, kiên định và vững vàng. 

Ba nguyên tắc này không chỉ là triết lý, mà còn là hành động hàng ngày giúp con người hoàn thiện bản thân, từ đó đối mặt và giải quyết các vấn đề trong cuộc sống một cách khôn ngoan.

  • 勤 (Cần) – Siêng năng, bền bỉ.
    Không phải thông minh nhất, nhưng không bỏ cuộc.

  • 俭 (Kiệm) – Tiết chế, không phô trương.
    Kiệm để giữ phúc, không phải keo kiệt.

  • 恕 (Thứ) – Khoan dung, đặt mình vào người khác.
    Muốn người khác hiểu mình, trước hết hãy hiểu họ.

  • 谦 (Khiêm) – Khiêm nhường, không tự mãn.
    Cao mà không lộ cao.

  • 静 (Tĩnh) – Tâm tĩnh giữa biến động.
    Việc lớn thành hay bại, nhiều khi quyết ở chữ “tĩnh”.

  • 敬 (Kính) – Kính người, kính việc, kính chính mình.
    Làm gì cũng có lễ, có mực.

  • 恒 (Hằng) – Kiên định, lâu dài.
    Đường dài mới biết ngựa hay.

  • 诚 (Thành) – Chân thành, không giả dối.
    Thành với người, trước hết phải thành với mình.

  • 稳 (Ổn) – Vững vàng, không hấp tấp.
    Nhanh chưa chắc đã thắng, chắc mới đi xa.

  • Friday, January 30, 2026

    Tuổi trẻ đi qua đời người như một dòng sông lặng lẽ

     https://www.facebook.com/reel/1794604591214231

    Tuổi trẻ đi qua đời người như một dòng sông lặng lẽ. Khi còn trẻ, ta thường nghĩ thời gian là vô hạn, ngày tháng nối tiếp ngày tháng, những khoảnh khắc hôm nay rồi sẽ còn lặp lại vào ngày mai. Chính vì vậy, ta hay vội vàng, hay chần chừ, hay để những ước mơ ở lại phía sau với lời hẹn “để lúc khác”.
    Nhưng rồi đến một lúc nào đó, ta chợt nhận ra: thời gian không hề dư dả như ta từng nghĩ. Mỗi buổi sáng thức dậy, mỗi con đường đã đi qua, mỗi người từng gặp gỡ đều là phiên bản duy nhất của hiện tại. Khoảnh khắc này, dù bình thường đến đâu, cũng sẽ không bao giờ quay trở lại. Tuổi trẻ vì thế không chỉ là quãng thời gian tràn đầy sức lực, mà còn là chuỗi ngày ta học cách hiểu giá trị của từng phút giây.
    Trong cuộc sống tuổi trẻ, ai cũng mang trong mình những mong ước. Có người mơ về một công việc đủ để khẳng định bản thân, có người chỉ mong một cuộc sống yên ổn, có người lại khao khát được đi thật xa để tìm thấy chính mình. Những ước mơ ấy đôi khi lớn lao, đôi khi rất nhỏ, nhưng đều là ánh sáng dẫn đường để ta bước tiếp giữa bộn bề thực tại.
    Thời gian dạy cho tuổi trẻ một bài học dịu dàng mà nghiêm khắc: không phải mọi điều đều có thể chờ đợi. Những lời chưa kịp nói, những người chưa kịp trân trọng, những ước mơ chưa kịp bắt đầu – nếu bỏ lỡ, có thể sẽ mãi nằm lại trong hoài niệm. Chính vì vậy, trưởng thành không phải là từ bỏ mơ ước, mà là học cách sống trọn vẹn với hiện tại, dám lựa chọn và dám chịu trách nhiệm cho con đường mình đi.
    Khi hiểu rằng khoảnh khắc này sẽ không trở lại, tuổi trẻ trở nên đẹp hơn theo một cách rất khác. Đó là vẻ đẹp của sự tỉnh thức, của lòng biết ơn với những ngày đang sống, và của can đảm theo đuổi điều mình mong muốn. Bởi suy cho cùng, điều đáng tiếc nhất của tuổi trẻ không phải là thất bại, mà là chưa từng sống hết mình trong những tháng năm không thể quay lại ấy.

    Thursday, January 15, 2026

    BI KỊCH CỦA KIẾM SĨ

     https://www.facebook.com/lecongthanh.infore/posts/pfbid034rhstDatyazJWDB4Sv5zPAU6xFya1G4NNrke4kHvznYEEFnbSjHquLRvV8zDWNZpl

    BI KỊCH CỦA KIẾM SĨ
    I. Cú sỉ nhục của vũ trụ
    Hãy tưởng tượng một kiếm sĩ.
    Hai mươi năm trên núi. Mồ hôi ngấm vào từng thớ cơ. Máu đổ trên từng phiến đá tập luyện. Để rồi một ngày, anh ta thành thạo chiêu thức “Nhất Kiếm Đoạt Mệnh” - một đường kiếm đủ lấy mạng người trong nháy mắt.
    Anh xuống núi.
    Và thấy một gã nông dân cầm khẩu súng.
    Gã không biết võ đạo là gì. Không biết cầm kiếm ra sao. Chỉ cần bóp cò. Kết quả giống hệt - thậm chí nhanh hơn, xa hơn, trọng thương nặng hơn, và chẳng cần hai mươi năm nào cả.
    Cảm giác đầu tiên của kiếm sĩ không phải sợ hãi. Không phải tức giận. Mà là bị sỉ nhục.
    Anh ta cảm thấy vũ trụ đang nhạo báng mình.
    “Tại sao ta phải khổ luyện nhiều năm, trong khi hắn chỉ cần vài phút?”
    II. Lạm phát kỹ năng
    Trong thế giới code, bi kịch ấy đang diễn ra hàng ngày.
    Những người dành cả thanh xuân học quản lý bộ nhớ, tối ưu con trỏ, thuộc lòng design pattern - giờ đang nhìn những kẻ “vô năng” (theo tiêu chuẩn cũ) dùng AI tạo ra ứng dụng chạy ro ro trong một buổi chiều.
    Nhiều người cay cú. Nhưng không phải vì ghét đối phương. Họ cay cú vì tài sản quý giá nhất của mình - sự khó khăn của nghề - vừa bị biến thành hàng hóa miễn phí.
    Kỹ năng cũng tuân theo quy luật cung cầu. Khi ai cũng làm được, giá trị rớt xuống gần bằng không.
    III. Cái bẫy của sự hoàn hảo
    Để bảo vệ cái tôi đang tổn thương, họ chọn cách phòng vệ quen thuộc nhất: chê bai chất lượng.
    “Code này rác. Không tối ưu. Bảo trì thế quái nào được. Gặp một lỗi nhỏ là cả công ty lĩnh đủ. Nó chỉ làm được cái vỏ bề ngoài thôi.”
    Họ đúng.
    Nhưng họ đúng ở những điểm mà thị trường không quan tâm.
    Kinh doanh không cần code đẹp. Kinh doanh cần sản phẩm chạy được, bán được, và ra mắt nhanh. Trong khi chuyên gia loay hoay tối ưu năm phần trăm hiệu năng (mà người dùng không nhận ra), kẻ “vô năng” đã tung ra ba tính năng mới, thu hút mười nghìn user, gọi vốn thành công.
    Cái “đủ tốt” đang giết chết sự hoàn hảo chậm chạp.
    IV. Đòn chí mạng
    Nhưng sự cay cú chỉ là màn dạo đầu.
    Sự sụp đổ thực sự đến khi họ nhận ra một sự thật tàn khốc hơn: đồng nghiệp dùng AI không chỉ làm được thứ “na ná” họ làm. Đồng nghiệp đang làm được những thứ họ không thể làm.
    Một Senior Developer viết backend cực giỏi. Nhưng anh ta mù tịt frontend, không biết vẽ UI, dốt đặc marketing, và sợ hãi sales. Anh ta là một mảnh ghép sắc bén - nhưng chỉ là một mảnh ghép.
    Trong khi đó, một người dùng AI có thể:
    Sáng dựng kiến trúc hệ thống.
    Trưa thiết kế giao diện.
    Chiều viết nội dung quảng cáo.
    Tối deploy và tự động hóa chăm sóc khách hàng.
    Chuyên gia sụp đổ không phải vì thua kém ở chuyên môn của mình. Mà vì nhận ra mình là cây búa - chỉ biết đóng đinh - trong khi đối thủ đã biến thành cả một xưởng sản xuất di động.
    V. Giới hạn sinh học
    Cảm giác bất lực đến từ việc đối mặt với giới hạn sinh học của chính mình.
    Theo cách truyền thống, bạn không thể học hết design, marketing, kinh doanh, và vận hành trong một đời người. Bộ não không đủ chỗ chứa. Mỗi lĩnh vực đòi hỏi hàng nghìn giờ. Và bạn chỉ có một đời. Trừ phi bạn là một fullstacker siêu việt.
    Nhưng AI vừa hạ rào cản gia nhập của mọi ngành xuống gần bằng không.
    Người dùng AI không cần sâu sắc như chuyên gia ở từng môn. Họ chỉ cần đủ hiểu để kết nối - để ghép các mảnh rời rạc thành một bức tranh trọn vẹn.
    Chuyên gia đứng nhìn, và nhận ra mình giống khủng long T-Rex: rất mạnh, răng rất sắc, nhưng đôi tay quá ngắn để làm bất cứ việc gì khác ngoài cắn xé. Trong khi những sinh vật nhỏ bé hơn đang dùng công cụ để dựng nên nền văn minh.
    VI. Đau đớn nhưng cần thiết
    Sự sụp đổ này đau. Nhưng có lẽ nó cần thiết.
    Cay cú là thứ thuốc độc mà ta uống vào người mình nhưng mong kẻ khác chết. Tự hào về độ sâu của cái giếng mình đào chẳng còn ý nghĩa gì, khi thế giới đang cần người biết dẫn nước từ trăm con sông.
    Thanh kiếm vẫn đẹp. Vẫn tinh xảo. Vẫn là minh chứng của hàng nghìn giờ khổ luyện.
    Nhưng súng đã được phát minh.
    Câu hỏi không còn là “ai giỏi hơn”. Câu hỏi là: liệu người kiếm sĩ có đủ can đảm buông thanh kiếm xuống - không phải để vứt bỏ quá khứ, mà để đôi tay rảnh rang cầm lấy thứ vũ khí mới?
    Hay anh ta sẽ ôm thanh kiếm, leo ngược lên núi, và chờ thế giới quay về cái thời chưa có thuốc súng?
    Mười năm kinh nghiệm có thể là bệ phóng. Hoặc nấm mồ.
    Điều đó phụ thuộc vào việc bạn coi nó là danh tính - hay chỉ là một chương đã qua.

    Hoài bão thượng đẳng, kết duyên trung đẳng, hưởng phúc hạ đẳng

      Ngoài ra,người sáng nghiệp Dung Hy Thái từng dặn con cháu: “Ổn định, thận trọng, tuyệt đối không đầu cơ”. Còn Dung Đức Thịnh để lại câu đố...