Sunday, February 22, 2026

KHỞI NGHIỆP KHÔNG PHẢI GAME CHIẾN THUẬT - NÓ LÀ GAME SINH TỒN

 https://www.facebook.com/buitanviet/posts/pfbid09nRTzbkgRz39kqxPFyD64bNWqGvq7kifd65RfyHy7DWhp1Fk7KmA4CSmkwyrHKr5l

KHỞI NGHIỆP KHÔNG PHẢI GAME CHIẾN THUẬT - NÓ LÀ GAME SINH TỒN
Rất nhiều người nghĩ khởi nghiệp là game chiến thuật.
Ai thông minh hơn, chiến lược hay hơn, gọi vốn nhiều hơn thì thắng.
Sai.
Khởi nghiệp là game sinh tồn (survival game).
Phần lớn thời gian bạn không đang "tấn công" - bạn đang cố "trụ lại".
Tôi chơi game này hơn 13 năm rồi. Không phải cao thủ gì, nhưng đủ lâu để thấy rất nhiều người chơi giỏi hơn mình… đã thoát game (quit) từ lâu.
Và đây là những gì tôi học được:
-----
1. RULE SỐ 1: TRỤ LẠI BẰNG MỌI GIÁ
Trong game sinh tồn, rule quan trọng nhất không phải "làm sao để thắng" mà là "làm sao để không bị loại.
Nghe đơn giản nhưng hầu hết founder mới đều phạm lỗi này:
- Thuê quá nhiều người khi chưa có doanh thu ổn định
- Đốt tiền marketing trước khi product-market fit
- Mở rộng quá nhanh khi chưa vững nền tảng
Game sinh tồn có một nguyên tắc: bạn không cần hạ được boss ngay. Bạn chỉ cần trụ đủ lâu để hiểu cách boss hoạt động.
=> Doanh nghiệp vượt qua 3 năm đầu đã thắng 70% những người khác cùng thời điểm.
2. TÀI NGUYÊN LUÔN CÓ HẠN - DÙNG SAI LÀ THUA
Game sinh tồn nào cũng có thanh tài nguyên (resource bar): máu, đồ ăn, nước, đạn dược.
Trong khởi nghiệp, tài nguyên của bạn là:
- Tiền mặt (cash) - thanh máu chính
- Thời gian (time) - thứ không farm lại được
- Năng lượng tinh thần (mental energy) - cái hay bị bỏ quên nhất
- Nhân sự giỏi (talent) - tài nguyên hiếm nhất
Sai lầm phổ biến: tập trung farm tiền mà quên rằng thanh năng lượng tinh thần đang cạn kiệt.
Nhiều founder "out game" không phải vì hết tiền. Mà vì hết năng lượng. Burn out rồi bỏ cuộc.
=> Quản lý tài nguyên giỏi quan trọng hơn kiếm tài nguyên nhiều.
3. CHỌN MAP QUAN TRỌNG HƠN CHỌN VŨ KHÍ
Rất nhiều người khởi nghiệp cứ mải mê nâng cấp vũ khí (sản phẩm), mà không để ý mình đang chơi ở map nào.
Map ở đây là thị trường (market).
Một sản phẩm trung bình ở map tốt vẫn sống khỏe.
Một sản phẩm xuất sắc ở map tệ vẫn không trụ nổi.
Map tốt có đặc điểm:
- Đủ lớn để không phải giành giật từng miếng
- Đang mở rộng chứ không co lại
- Có vấn đề thật mà người chơi (khách hàng) đang chịu đau
Map tệ: quá đông người chơi, tài nguyên cạn kiệt, hoặc tệ hơn là không ai thật sự cần thứ bạn đang bán.
=> Trước khi tối ưu sản phẩm, hãy tự hỏi: mình có đang chơi đúng map không?
4. ĐỒNG ĐỘI QUYẾT ĐỊNH BẠN TRỤ ĐƯỢC HAY KHÔNG
Game sinh tồn solo cực kỳ khó. Nhưng chơi team mà sai người còn khó hơn.
Giai đoạn đầu, team nhỏ nhưng phải chất.
Một người sai có thể kéo cả team xuống.
Một người đúng có thể cứu cả đội trong lúc nguy cấp.
Sai lầm founder hay mắc:
- Tuyển người vì "rẻ" thay vì vì "đúng"
- Giữ người không phù hợp quá lâu vì ngại xung đột
- Không dám thay người vì sợ mất quan hệ
Trong game sinh tồn, nếu đồng đội cứ kéo chân bạn lại mỗi lần chạy, bạn sẽ không bao giờ thoát được vùng nguy hiểm.
=> Tuyển chậm, thay nhanh. Câu này nghe hoài nhưng rất ít người làm được.
5. BIẾT KHI NÀO NÊN ẨN NẤP, KHI NÀO NÊN TẤN CÔNG
Player mới thường mắc 1 trong 2 lỗi:
- Quá hung hăng: lao vào đánh khi chưa đủ trang bị
- Quá thận trọng: núp mãi không dám ra, bỏ lỡ cơ hội vàng
Khởi nghiệp cũng vậy.
Có giai đoạn phải "ẩn nấp": xây nền tảng, tối ưu vận hành, tích lũy tài nguyên. Không cần ai biết bạn đang làm gì.
Có giai đoạn phải "tấn công": thị trường đang mở, đối thủ đang yếu, cơ hội đang có. Lúc đó mà còn ngồi tối ưu nội bộ là mất thời điểm.
Phần lớn doanh nghiệp không trụ nổi không phải vì không biết đánh. Mà vì đánh sai thời điểm.
=> Thời điểm quan trọng không kém chiến lược.
6. GAME NÀY KHÔNG CÓ "THẮNG" - CHỈ CÓ "CHƠI TIẾP"
Đây là điều ít người nói.
Khởi nghiệp không có màn hình "Victory". Bạn đạt mục tiêu doanh thu? Sẽ có mục tiêu mới. Vượt qua đối thủ? Sẽ có đối thủ khác. Giải quyết vấn đề này? Vấn đề khác xuất hiện.
Nó không phải game có hồi kết.
Nó là game vô hạn (infinite game).
Người "thắng" trong game này không phải người ghi được nhiều điểm nhất.
Mà là người vẫn còn đang chơi, vẫn còn đang tiến hóa, sau khi phần lớn người khác đã bỏ cuộc.
=> Đừng chơi để thắng. Chơi để còn được chơi tiếp.
7. LỖI LỚN NHẤT: COPY CÁCH CHƠI CỦA NGƯỜI KHÁC
Bạn thấy một player khác đang thắng lớn.
Bạn copy chiến thuật của họ.
Rồi bạn thua.
Tại sao?
Vì bạn chỉ thấy cách họ chơi (strategy), không thấy tài nguyên họ có (resources), map họ đang ở (context), và những lần họ suýt bị loại trước đó (experience).
Một founder có 10 tỷ trong ngân hàng chơi khác hoàn toàn với founder có 500 triệu.
Cùng một chiến thuật, người này trụ được, người kia không.
=> Học tư duy (mindset) của người giỏi, đừng copy chiến thuật (tactics) của họ.
8. GAME UPDATE LIÊN TỤC - LUẬT CHƠI THAY ĐỔI KHÔNG BÁO TRƯỚC
Game khởi nghiệp có một đặc điểm rất khó chịu: luật chơi thay đổi liên tục mà không báo trước.
Công nghệ thay đổi. Hành vi khách hàng thay đổi. Luật pháp thay đổi. Đối thủ thay đổi...
Cái chiến thuật đang hoạt động tốt hôm nay, 6 tháng sau có thể vô dụng.
Founder giỏi không phải người có chiến thuật hay nhất.
Mà là người thích nghi nhanh nhất khi môi trường bên ngoài thay đổi.
=> Đừng yêu chiến thuật của mình. Hãy yêu việc thích nghi.
9. CHỐT LẠI
Khởi nghiệp là game sinh tồn.
Không phải ai thông minh nhất sẽ thắng.
Không phải ai nhiều tiền nhất sẽ thắng.
Mà là ai trụ đủ lâu, học đủ nhanh, và biết thay đổi đúng lúc.
Nếu bạn đang chơi game này và cảm thấy khó - đúng rồi, nó rất khó.
Nhưng mỗi ngày bạn còn chơi, bạn đã giỏi hơn hôm qua.
Và điều quan trọng nhất: game này chơi một mình cực lắm. Hãy tìm những đồng đội, những người đã chơi lâu hơn, để học hỏi và hỗ trợ nhau.
=> Đừng hỏi "làm sao để thắng". Hãy hỏi "làm sao để còn được chơi tiếp".

Tuesday, February 10, 2026

Thế giới đầy những con người đang chịu đựng

 

***
“Thế giới đầy những con người đang chịu đựng hậu quả của một đời sống chưa từng được sống. Họ trở nên cay đắng, hay phê phán, hay cứng nhắc — không phải vì thế giới tàn nhẫn với họ, mà vì họ đã phản bội chính những khả thể nội tâm của mình.
Người nghệ sĩ không bao giờ sáng tác nghệ thuật thì trở nên hoài nghi và cay độc với những ai làm điều đó.
Kẻ chưa từng dám yêu thì chế giễu tình yêu lãng mạn.
Người tư duy nhưng không bao giờ dấn thân vào một triết lý nào thì khinh miệt niềm tin tự thân.
Và rốt cuộc, tất cả họ đều đau khổ, bởi tận sâu bên trong, họ biết rõ: cuộc đời mà họ chế giễu chính là cuộc đời mà họ đã được định để sống.”

"The world is full of people suffering from the effects of their own unlived life. They become bitter, critical, or rigid, not because the world is cruel to them, but because they have betrayed their own inner possibilities.
The artist who never makes art becomes cynical about those who do.
The lover who never risks loving mocks romance.
The thinker who never commits to a philosophy sneers at belief itself.
And yet, all of them suffer, because deep down they know: the life they mock is the life they were meant to live."
—Carl Jung

Monday, February 9, 2026

bài cúng Ông Táo

 https://www.facebook.com/LittleZerooos/posts/pfbid02DouUZgbxadgi45wKzaHd5RLxFn1aeEjK1g9Mh3L9w4b8VxkDQMpZ8ziafTq8837jl

Mình tìm xem bài cúng Ông Táo thì thấy bài này ở trên báo.
Đọc vào không nhịn được cười.
Táo Phủ Thần Quân là linh thần của Đạo Giáo.
Trong khi Phật A Di Đà thuộc về Phật Giáo.
Bà con cứ kính thưa với lại nam mô lẫn lộn thế này, các ngài mà giận là mệt lắm đấy. 😀
Mình đề xuất bài khấn đơn giản thế này, mọi người xem có dùng được không nhé:
Kính lạy Ngài Đông Trù Tư Mệnh Táo Phủ Thần Quân!
Tín chủ con là : .............
Ngụ tại : .......................
Hôm nay là ngày 23 tháng Chạp, tín chủ chúng con thành tâm, sửa biện hương hoa phẩm vật dâng hiến Tôn Thần, đốt nén Tâm Hương dốc lòng bái thỉnh Ngài Đông Trù Tư Mệnh Táo Phủ Thần Quân giáng lâm thụ hưởng lễ vật.
Kính xin Tôn thần phù hộ độ trì cho gia chủ chúng con an, khang, thịnh, vượng.
Kính lạy Ngài.

Thursday, February 5, 2026

Tình Nhi Nữ

 https://www.facebook.com/bang.pham.31337194/posts/pfbid0nJ78PMkFyVkjvDRmakPrQB6dRaSpJwmpMKhwqkiVdB8DRTpkaJzXfoXFqMFtyxR5l

Nhiều năm rồi, cứ mỗi lần nghe giai điệu bài nhạc Tình Nhi Nữ thì lại nhớ đến tập phim Tây Lương Nữ Quốc theo cách người ta nhớ một mối tình cũ: không còn đau, nhưng mỗi lần chạm lại, tim cứ âm ỉ một chút.
Với cá nhân mình, đó là tập phim hay nhất của cả Tây Du Ký.
Đọc nguyên tác Ngô Thừa Ân, đoạn này thực ra được viết khá khô khan. Đường Tăng đi qua Nữ Quốc như đi qua một cửa ải, nữ vương có si mê đến đâu cũng chỉ là một thử thách trên đường tu hành. Không tình, không nhớ, không ngoái đầu. Mọi thứ rạch ròi như một đường thẳng. Xong việc thì đi. Đúng đạo, nhưng thiếu một chút hơi người.
Bản phim của Dương Khiết thì không chọn cách kể đó. Bà không thay đổi câu chuyện, chỉ khẽ nới tay cho cảm xúc bước vào. Chỉ một khe rất nhỏ thôi, nhưng đủ để Đường Tăng bớt đi vẻ thánh nhân xa vời mà trở lại làm một con người bình thường, có tim, có yếu lòng, có những giây phút không kiểm soát nổi chính mình.
Sự thay đổi ấy không nằm ở lời thoại, mà nằm ở ánh mắt và khoảng lặng. Chu Lâm vào vai nữ vương với một vẻ đẹp dịu dàng, sang trọng, nhưng ánh nhìn thì thẳng và sâu, giống ánh nhìn của một người phụ nữ đã cô đơn quá lâu, đến khi gặp được người mình thương thì không còn giữ nổi kiêu hãnh. Còn Đường Tăng của Từ Thiếu Hoa càng giữ lễ bao nhiêu lại càng lộ ra sự bối rối bấy nhiêu. Cái bối rối rất thật, rất người, như bất kỳ ai trong chúng ta khi đứng trước một tình cảm không nên có mà vẫn không dứt ra nổi. Đến khi giai điệu Tình Nhi Nữ cất lên, cả khung hình như chậm lại, buồn mà không bi lụy, chỉ lặng lẽ như một tiếng thở dài.
Cảnh chia tay ở cuối tập là thứ khiến tôi nhớ mãi. Sau những phút dùng dằng không nói thành lời, máy quay tiến sát gương mặt Đường Tăng. Rồi Đường Tăng quay đầu. Một cái quay đầu rất nhanh, rất dứt khoát. Lúc nhỏ tôi từng nghĩ đó là sự kiên định của người tu hành. Lớn lên rồi mới hiểu, đôi khi người ta phải tỏ ra dứt khoát là vì nếu chậm lại một chút thôi, trái tim sẽ kéo mình quay lại. Không phải không yêu, mà là yêu rồi nên mới phải tự tay cắt đứt.
Đường Tăng tiếp tục lên đường thỉnh kinh, bỏ lại phía sau tấm chân tình gần như trao trọn của nữ vương. Và lần ấy, Đường Tăng lại là người đi sau cùng, lặng lẽ sau cả ba đồ đệ. Một chi tiết rất nhỏ nhưng thấm thía lạ. Người còn vướng bận thường đi chậm. Bước chân ấy không nặng vì hành lý, mà nặng vì lòng.
Tôi luôn nghĩ, nếu Đường Tăng hoàn toàn vô tình như nguyên tác, tập phim này đã chẳng day dứt đến vậy. Chính cái rung động rất khẽ ấy mới làm mọi thứ trở nên thật. Đường Tăng nhắm mắt khi đứng trước nữ vương, miệng niệm “tứ đại giai không”, nhưng trán rịn mồ hôi, tay run nhẹ. Nếu lòng đã không, cần gì phải nhắm mắt. Người ta chỉ nhắm mắt khi sợ nhìn thấy điều khiến mình yếu đi. Khoảnh khắc Đường Tăng mở mắt nhìn nàng rồi lại vội vàng khép lại, tôi không còn thấy một vị thánh tăng nữa, chỉ thấy một người đàn ông đang cố giữ mình khỏi điều trái tim muốn với tới.
Còn nữ vương thì yêu theo cách rất đàn bà. Khi đã yêu thì chẳng tính toán thiệt hơn. Giang sơn, quyền lực, địa vị - những thứ người đời tranh giành cả đời - nàng lại sẵn sàng buông xuống. Chỉ sau một đêm thương nhớ, nàng muốn nhường ngôi, chỉ mong được ở bên Đường Tăng như một người phụ nữ bình thường. Nghe thì dại, nhưng càng sống lâu tôi càng thấy đó mới là điều chân thật nhất. Bởi dù nữ vương có đủ mọi thứ, cuối cùng vẫn nhận ra mình thiếu tình yêu và sự hoan lạc mà cả đời mình mong mỏi khát khao.
Rồi yêu quái xuất hiện, Đường Tăng bị bắt đi, tất cả dừng lại ngay trước khi có thể chạm vào nhau. Không có một cái ôm, không có một lời hứa, không có một mối tình trọn vẹn. Chỉ còn một ánh mắt nhìn theo. Nhưng lạ là, chính sự dang dở ấy lại khiến câu chuyện ở lại lâu hơn mọi cuộc đoàn viên.
Có lẽ vì ngoài đời cũng vậy. Những điều trọn vẹn thường qua rất nhanh, còn những thứ không thành mới bám theo ta rất lâu. Tây Lương Nữ Quốc giống hệt một mối tình đi ngang đời người: không đủ để thuộc về nhau, nhưng đủ để nhớ cả đời. Chỉ một ánh mắt thôi, mà men say kéo dài đến tận nhiều năm sau, mỗi lần nghĩ lại vẫn thấy tim mình lại âm ỉ muốn đau.
4.2.2026 - Bang Pham

Reagan không thể có mặt trực tiếp nên đã gửi cho con một lá thư

 https://www.facebook.com/pham.mylan/posts/pfbid02xymEx5DL7bmfrjHgcmu2DrJQFLiEuHTp7q3Jofrh8jWuRH7p9s5WjUaLcLNesx53l

Năm 1971, khi Reagan đang là Thống đốc bang California, con trai cả của ông, Michael, tổ chức đám cưới. Reagan không thể có mặt trực tiếp nên đã gửi cho con một lá thư. Những gì ông viết không chỉ là lời chúc mừng ,đó là lời khuyên chân thành của một người cha từng trải, đã đứng dậy sau vấp ngã, đã học hỏi và vô cùng trân trọng cuộc hôn nhân của mình:
“Mike thân mến,
Con chắc hẳn đã nghe đủ mọi lời đùa cợt từ những người cay đắng hoặc hoài nghi về hôn nhân. Nhưng sự thật là: con sắp bắt đầu mối quan hệ quan trọng nhất đời mình. Và nó sẽ trở thành điều mà chính con lựa chọn xây dựng.
Có những người đàn ông cố tỏ ra bản lĩnh bằng cách sống như những câu chuyện trong phòng thay đồ nghĩ rằng vợ không biết thì sẽ không bị tổn thương. Nhưng tin bố đi, dù không có vết son trên cổ áo hay những lời giải thích mập mờ về việc con đã ở đâu lúc 3 giờ sáng, người vợ vẫn luôn biết. Và khi niềm tin bắt đầu rạn nứt, phép màu trong mối quan hệ cũng dần biến mất.
Thường thì, những người nói hôn nhân không hiệu quả lại chính là những người đầu tư ít nhất cho nó. Giống như vật lý vậy con nhận lại đúng những gì con bỏ vào. Nếu chỉ cho đi một nửa, con cũng chỉ nhận lại một nửa.
Chắc chắn sẽ có lúc con bị cám dỗ ,khi con để ý đến một người phụ nữ khác hoặc nhớ cuộc sống độc thân trước đây. Nhưng bố nói con nghe: sức mạnh thật sự, sự nam tính thật sự, là gắn bó với một người phụ nữ suốt cả cuộc đời. Ai cũng có thể ngoại tình điều đó dễ. Nhưng để luôn thú vị và yêu thương cùng một người phụ nữ, qua tất cả những điều bình thường, lộn xộn của đời sống hằng ngày ,điều đó cần một nhân cách thực sự.
Nếu con yêu cô ấy, thật sự yêu, con sẽ không bao giờ khiến cô ấy xấu hổ bằng việc tán tỉnh người khác hay khiến cô ấy phải nghi ngờ con đã ở đâu. Và con sẽ không bao giờ đặt cô ấy vào tình huống mà một người phụ nữ khác có thể mỉm cười đầy ẩn ý ,như thể cô ta biết một bí mật mà vợ con không biết. Dù chỉ trong một khoảnh khắc.
Con, hơn nhiều người khác, hiểu thế nào là lớn lên trong một mái nhà không hạnh phúc. Giờ đây, con có cơ hội xây dựng điều tốt đẹp hơn.
Không có cảm giác nào tuyệt vời hơn việc trở về nhà sau một ngày dài và biết rằng có người đang chờ chỉ để nghe tiếng bước chân của con.
Yêu con,
Bố
Tái bút: Hãy nói ‘Anh yêu em’ ít nhất mỗi ngày một lần. Thật sự có ích đấy.”

Tuesday, February 3, 2026

Hoài bão thượng đẳng, kết duyên trung đẳng, hưởng phúc hạ đẳng

 Ngoài ra,người sáng nghiệp Dung Hy Thái từng dặn con cháu: “Ổn định, thận trọng, tuyệt đối không đầu cơ”.

Còn Dung Đức Thịnh để lại câu đối: Hoài bão thượng đẳng, kết duyên trung đẳng, hưởng phúc hạ đẳng/ Trạch cao nhi lập, cầu bình nhi tọa, hành khoan nhi hành.
(Mơ ước cho thật cao xa, kết duyên thì vừa phải, hưởng phúc chỉ cần đơn sơ/ Chọn nơi cao ráo mà dựng nghiệp, tìm chỗ bằng phẳng mà ngồi, đi đứng thì thong thả khoan hòa).

Monday, February 2, 2026

niềm tin rằng chỉ cần mỗi ngày làm một việc nhỏ đúng đắn

 https://www.facebook.com/BVNTP/posts/pfbid0Wue5oT8hpbRYshzYszVXioU8t2rU4LuaNYbSmywzPxkkJdrecuoy9WRkshD6Y5xfl

Có một dạng niềm tin được lan truyền rất rộng: rằng chỉ cần mỗi ngày làm một việc nhỏ đúng đắn – như tiết kiệm vài trăm nghìn, đọc vài trang sách, đi bộ vài cây số – thì sau 10 năm, bạn sẽ hơn người ta cả một gia tài. Kế hoạch ấy nghe rất logic, rất hợp lý, và được diễn tả bằng các con số tưởng chừng không thể chối cãi. Nhưng chỉ có điều: cuộc sống không chạy bằng Excel.
Trên bảng tính, mọi thứ đều đều, không cảm xúc, không biến động – cộng dồn đều đặn từng ngày là tới đích. Nhưng ngoài đời thật, có vô số thứ chen ngang không có mặt trong bảng dự toán: một cơn ốm bất ngờ, một cú sốc gia đình, một sự kiện ngoài tầm kiểm soát khiến mọi thứ đang tích luỹ trở về con số 0. Không phải ai đi đều cũng tới đích, vì có khi bạn đi giữa một con đường lở đất.
Ray Dalio từng nói rằng: bài học lớn nhất không phải là kiên trì, mà là chuẩn bị cho những cú rung lắc không thể tránh khỏi. Một hệ thống tốt không phải là hệ thống tối ưu nhất trên giấy, mà là hệ thống có thể chịu đựng sai số mà vẫn sống sót. Người khôn ngoan không chỉ nghĩ đến tăng trưởng, họ nghĩ đến kháng lực.
Bạn có thể đọc đều đặn 10 trang sách mỗi ngày, nhưng nếu không kiểm chứng tư duy của mình bằng thực tế, bạn có thể đang tích luỹ niềm tin sai lầm suốt cả một thập kỷ. Bạn có thể gặp một người mới mỗi tuần, nhưng nếu không có khả năng đánh giá và chọn lọc, bạn sẽ chỉ dày thêm sổ danh bạ, chứ không có thêm bất kỳ mối quan hệ đáng giá nào. Không phải cứ lặp là tốt – nếu vòng lặp đó không có cơ chế phản hồi và điều chỉnh, thì lặp lại sai còn nguy hiểm hơn không làm gì.
Điều đáng sợ là rất nhiều người tin rằng mình đã đi đúng hướng chỉ vì mình đi đều. Nhưng sự đều đặn không đảm bảo thành công – nó chỉ đảm bảo rằng bạn đang làm cái gì đó lặp đi lặp lại. Câu hỏi thật sự nên là: cái hệ thống bạn đang lặp đó, nó có chịu nổi biến cố không? Nó có cho bạn cơ hội học từ sai lầm và chỉnh hướng kịp thời không?
Khi đời thật xảy ra – và nó luôn xảy ra – thì chỉ những hệ thống có cơ chế hấp thụ cú sốc, có sự linh hoạt và biết phản hồi mới tồn tại được. Còn lại, những kế hoạch "tích luỹ đều đều" nhưng không có dự phòng hay kiểm chứng sẽ bị cuốn phăng, không vì chúng sai, mà vì chúng mỏng manh. Và thế là công sức một thập kỷ có thể tan biến chỉ sau một mùa bão.

KHỞI NGHIỆP KHÔNG PHẢI GAME CHIẾN THUẬT - NÓ LÀ GAME SINH TỒN

 https://www.facebook.com/buitanviet/posts/pfbid09nRTzbkgRz39kqxPFyD64bNWqGvq7kifd65RfyHy7DWhp1Fk7KmA4CSmkwyrHKr5l KHỞI NGHIỆP KHÔNG PHẢI GA...