Thursday, February 5, 2026

Tình Nhi Nữ

 https://www.facebook.com/bang.pham.31337194/posts/pfbid0nJ78PMkFyVkjvDRmakPrQB6dRaSpJwmpMKhwqkiVdB8DRTpkaJzXfoXFqMFtyxR5l

Nhiều năm rồi, cứ mỗi lần nghe giai điệu bài nhạc Tình Nhi Nữ thì lại nhớ đến tập phim Tây Lương Nữ Quốc theo cách người ta nhớ một mối tình cũ: không còn đau, nhưng mỗi lần chạm lại, tim cứ âm ỉ một chút.
Với cá nhân mình, đó là tập phim hay nhất của cả Tây Du Ký.
Đọc nguyên tác Ngô Thừa Ân, đoạn này thực ra được viết khá khô khan. Đường Tăng đi qua Nữ Quốc như đi qua một cửa ải, nữ vương có si mê đến đâu cũng chỉ là một thử thách trên đường tu hành. Không tình, không nhớ, không ngoái đầu. Mọi thứ rạch ròi như một đường thẳng. Xong việc thì đi. Đúng đạo, nhưng thiếu một chút hơi người.
Bản phim của Dương Khiết thì không chọn cách kể đó. Bà không thay đổi câu chuyện, chỉ khẽ nới tay cho cảm xúc bước vào. Chỉ một khe rất nhỏ thôi, nhưng đủ để Đường Tăng bớt đi vẻ thánh nhân xa vời mà trở lại làm một con người bình thường, có tim, có yếu lòng, có những giây phút không kiểm soát nổi chính mình.
Sự thay đổi ấy không nằm ở lời thoại, mà nằm ở ánh mắt và khoảng lặng. Chu Lâm vào vai nữ vương với một vẻ đẹp dịu dàng, sang trọng, nhưng ánh nhìn thì thẳng và sâu, giống ánh nhìn của một người phụ nữ đã cô đơn quá lâu, đến khi gặp được người mình thương thì không còn giữ nổi kiêu hãnh. Còn Đường Tăng của Từ Thiếu Hoa càng giữ lễ bao nhiêu lại càng lộ ra sự bối rối bấy nhiêu. Cái bối rối rất thật, rất người, như bất kỳ ai trong chúng ta khi đứng trước một tình cảm không nên có mà vẫn không dứt ra nổi. Đến khi giai điệu Tình Nhi Nữ cất lên, cả khung hình như chậm lại, buồn mà không bi lụy, chỉ lặng lẽ như một tiếng thở dài.
Cảnh chia tay ở cuối tập là thứ khiến tôi nhớ mãi. Sau những phút dùng dằng không nói thành lời, máy quay tiến sát gương mặt Đường Tăng. Rồi Đường Tăng quay đầu. Một cái quay đầu rất nhanh, rất dứt khoát. Lúc nhỏ tôi từng nghĩ đó là sự kiên định của người tu hành. Lớn lên rồi mới hiểu, đôi khi người ta phải tỏ ra dứt khoát là vì nếu chậm lại một chút thôi, trái tim sẽ kéo mình quay lại. Không phải không yêu, mà là yêu rồi nên mới phải tự tay cắt đứt.
Đường Tăng tiếp tục lên đường thỉnh kinh, bỏ lại phía sau tấm chân tình gần như trao trọn của nữ vương. Và lần ấy, Đường Tăng lại là người đi sau cùng, lặng lẽ sau cả ba đồ đệ. Một chi tiết rất nhỏ nhưng thấm thía lạ. Người còn vướng bận thường đi chậm. Bước chân ấy không nặng vì hành lý, mà nặng vì lòng.
Tôi luôn nghĩ, nếu Đường Tăng hoàn toàn vô tình như nguyên tác, tập phim này đã chẳng day dứt đến vậy. Chính cái rung động rất khẽ ấy mới làm mọi thứ trở nên thật. Đường Tăng nhắm mắt khi đứng trước nữ vương, miệng niệm “tứ đại giai không”, nhưng trán rịn mồ hôi, tay run nhẹ. Nếu lòng đã không, cần gì phải nhắm mắt. Người ta chỉ nhắm mắt khi sợ nhìn thấy điều khiến mình yếu đi. Khoảnh khắc Đường Tăng mở mắt nhìn nàng rồi lại vội vàng khép lại, tôi không còn thấy một vị thánh tăng nữa, chỉ thấy một người đàn ông đang cố giữ mình khỏi điều trái tim muốn với tới.
Còn nữ vương thì yêu theo cách rất đàn bà. Khi đã yêu thì chẳng tính toán thiệt hơn. Giang sơn, quyền lực, địa vị - những thứ người đời tranh giành cả đời - nàng lại sẵn sàng buông xuống. Chỉ sau một đêm thương nhớ, nàng muốn nhường ngôi, chỉ mong được ở bên Đường Tăng như một người phụ nữ bình thường. Nghe thì dại, nhưng càng sống lâu tôi càng thấy đó mới là điều chân thật nhất. Bởi dù nữ vương có đủ mọi thứ, cuối cùng vẫn nhận ra mình thiếu tình yêu và sự hoan lạc mà cả đời mình mong mỏi khát khao.
Rồi yêu quái xuất hiện, Đường Tăng bị bắt đi, tất cả dừng lại ngay trước khi có thể chạm vào nhau. Không có một cái ôm, không có một lời hứa, không có một mối tình trọn vẹn. Chỉ còn một ánh mắt nhìn theo. Nhưng lạ là, chính sự dang dở ấy lại khiến câu chuyện ở lại lâu hơn mọi cuộc đoàn viên.
Có lẽ vì ngoài đời cũng vậy. Những điều trọn vẹn thường qua rất nhanh, còn những thứ không thành mới bám theo ta rất lâu. Tây Lương Nữ Quốc giống hệt một mối tình đi ngang đời người: không đủ để thuộc về nhau, nhưng đủ để nhớ cả đời. Chỉ một ánh mắt thôi, mà men say kéo dài đến tận nhiều năm sau, mỗi lần nghĩ lại vẫn thấy tim mình lại âm ỉ muốn đau.
4.2.2026 - Bang Pham

Reagan không thể có mặt trực tiếp nên đã gửi cho con một lá thư

 https://www.facebook.com/pham.mylan/posts/pfbid02xymEx5DL7bmfrjHgcmu2DrJQFLiEuHTp7q3Jofrh8jWuRH7p9s5WjUaLcLNesx53l

Năm 1971, khi Reagan đang là Thống đốc bang California, con trai cả của ông, Michael, tổ chức đám cưới. Reagan không thể có mặt trực tiếp nên đã gửi cho con một lá thư. Những gì ông viết không chỉ là lời chúc mừng ,đó là lời khuyên chân thành của một người cha từng trải, đã đứng dậy sau vấp ngã, đã học hỏi và vô cùng trân trọng cuộc hôn nhân của mình:
“Mike thân mến,
Con chắc hẳn đã nghe đủ mọi lời đùa cợt từ những người cay đắng hoặc hoài nghi về hôn nhân. Nhưng sự thật là: con sắp bắt đầu mối quan hệ quan trọng nhất đời mình. Và nó sẽ trở thành điều mà chính con lựa chọn xây dựng.
Có những người đàn ông cố tỏ ra bản lĩnh bằng cách sống như những câu chuyện trong phòng thay đồ nghĩ rằng vợ không biết thì sẽ không bị tổn thương. Nhưng tin bố đi, dù không có vết son trên cổ áo hay những lời giải thích mập mờ về việc con đã ở đâu lúc 3 giờ sáng, người vợ vẫn luôn biết. Và khi niềm tin bắt đầu rạn nứt, phép màu trong mối quan hệ cũng dần biến mất.
Thường thì, những người nói hôn nhân không hiệu quả lại chính là những người đầu tư ít nhất cho nó. Giống như vật lý vậy con nhận lại đúng những gì con bỏ vào. Nếu chỉ cho đi một nửa, con cũng chỉ nhận lại một nửa.
Chắc chắn sẽ có lúc con bị cám dỗ ,khi con để ý đến một người phụ nữ khác hoặc nhớ cuộc sống độc thân trước đây. Nhưng bố nói con nghe: sức mạnh thật sự, sự nam tính thật sự, là gắn bó với một người phụ nữ suốt cả cuộc đời. Ai cũng có thể ngoại tình điều đó dễ. Nhưng để luôn thú vị và yêu thương cùng một người phụ nữ, qua tất cả những điều bình thường, lộn xộn của đời sống hằng ngày ,điều đó cần một nhân cách thực sự.
Nếu con yêu cô ấy, thật sự yêu, con sẽ không bao giờ khiến cô ấy xấu hổ bằng việc tán tỉnh người khác hay khiến cô ấy phải nghi ngờ con đã ở đâu. Và con sẽ không bao giờ đặt cô ấy vào tình huống mà một người phụ nữ khác có thể mỉm cười đầy ẩn ý ,như thể cô ta biết một bí mật mà vợ con không biết. Dù chỉ trong một khoảnh khắc.
Con, hơn nhiều người khác, hiểu thế nào là lớn lên trong một mái nhà không hạnh phúc. Giờ đây, con có cơ hội xây dựng điều tốt đẹp hơn.
Không có cảm giác nào tuyệt vời hơn việc trở về nhà sau một ngày dài và biết rằng có người đang chờ chỉ để nghe tiếng bước chân của con.
Yêu con,
Bố
Tái bút: Hãy nói ‘Anh yêu em’ ít nhất mỗi ngày một lần. Thật sự có ích đấy.”

Tuesday, February 3, 2026

Hoài bão thượng đẳng, kết duyên trung đẳng, hưởng phúc hạ đẳng

 Ngoài ra,người sáng nghiệp Dung Hy Thái từng dặn con cháu: “Ổn định, thận trọng, tuyệt đối không đầu cơ”.

Còn Dung Đức Thịnh để lại câu đối: Hoài bão thượng đẳng, kết duyên trung đẳng, hưởng phúc hạ đẳng/ Trạch cao nhi lập, cầu bình nhi tọa, hành khoan nhi hành.
(Mơ ước cho thật cao xa, kết duyên thì vừa phải, hưởng phúc chỉ cần đơn sơ/ Chọn nơi cao ráo mà dựng nghiệp, tìm chỗ bằng phẳng mà ngồi, đi đứng thì thong thả khoan hòa).

Monday, February 2, 2026

niềm tin rằng chỉ cần mỗi ngày làm một việc nhỏ đúng đắn

 https://www.facebook.com/BVNTP/posts/pfbid0Wue5oT8hpbRYshzYszVXioU8t2rU4LuaNYbSmywzPxkkJdrecuoy9WRkshD6Y5xfl

Có một dạng niềm tin được lan truyền rất rộng: rằng chỉ cần mỗi ngày làm một việc nhỏ đúng đắn – như tiết kiệm vài trăm nghìn, đọc vài trang sách, đi bộ vài cây số – thì sau 10 năm, bạn sẽ hơn người ta cả một gia tài. Kế hoạch ấy nghe rất logic, rất hợp lý, và được diễn tả bằng các con số tưởng chừng không thể chối cãi. Nhưng chỉ có điều: cuộc sống không chạy bằng Excel.
Trên bảng tính, mọi thứ đều đều, không cảm xúc, không biến động – cộng dồn đều đặn từng ngày là tới đích. Nhưng ngoài đời thật, có vô số thứ chen ngang không có mặt trong bảng dự toán: một cơn ốm bất ngờ, một cú sốc gia đình, một sự kiện ngoài tầm kiểm soát khiến mọi thứ đang tích luỹ trở về con số 0. Không phải ai đi đều cũng tới đích, vì có khi bạn đi giữa một con đường lở đất.
Ray Dalio từng nói rằng: bài học lớn nhất không phải là kiên trì, mà là chuẩn bị cho những cú rung lắc không thể tránh khỏi. Một hệ thống tốt không phải là hệ thống tối ưu nhất trên giấy, mà là hệ thống có thể chịu đựng sai số mà vẫn sống sót. Người khôn ngoan không chỉ nghĩ đến tăng trưởng, họ nghĩ đến kháng lực.
Bạn có thể đọc đều đặn 10 trang sách mỗi ngày, nhưng nếu không kiểm chứng tư duy của mình bằng thực tế, bạn có thể đang tích luỹ niềm tin sai lầm suốt cả một thập kỷ. Bạn có thể gặp một người mới mỗi tuần, nhưng nếu không có khả năng đánh giá và chọn lọc, bạn sẽ chỉ dày thêm sổ danh bạ, chứ không có thêm bất kỳ mối quan hệ đáng giá nào. Không phải cứ lặp là tốt – nếu vòng lặp đó không có cơ chế phản hồi và điều chỉnh, thì lặp lại sai còn nguy hiểm hơn không làm gì.
Điều đáng sợ là rất nhiều người tin rằng mình đã đi đúng hướng chỉ vì mình đi đều. Nhưng sự đều đặn không đảm bảo thành công – nó chỉ đảm bảo rằng bạn đang làm cái gì đó lặp đi lặp lại. Câu hỏi thật sự nên là: cái hệ thống bạn đang lặp đó, nó có chịu nổi biến cố không? Nó có cho bạn cơ hội học từ sai lầm và chỉnh hướng kịp thời không?
Khi đời thật xảy ra – và nó luôn xảy ra – thì chỉ những hệ thống có cơ chế hấp thụ cú sốc, có sự linh hoạt và biết phản hồi mới tồn tại được. Còn lại, những kế hoạch "tích luỹ đều đều" nhưng không có dự phòng hay kiểm chứng sẽ bị cuốn phăng, không vì chúng sai, mà vì chúng mỏng manh. Và thế là công sức một thập kỷ có thể tan biến chỉ sau một mùa bão.

rượu nào uống ngon bằng rượu chạp mả

https://www.facebook.com/phanhoaivy/posts/pfbid0Ragcydi5nVF3QPwn6ZzEkxsMKRCogMLfyQJN6R3qyAkY3Y4TK4ZDhUar36vjN8RCl 

Mình có ông anh, uống thì dở, nhưng ổng có một câu chí lý về rượu. Đó là ổng nói không có rượu nào uống ngon bằng rượu chạp mả.
Cứ độ tháng chạp, anh em cắm đầu làm ăn tứ xứ nhớ ngày chạp mả kéo nhau về sửa sang phần mộ ông bà xong ra giếng rửa sơ cái cuốc, phủi cái tay áo, vô thắp cây nhang rồi kéo cái chiếu ra hè rót ly rượu mời nhau. Ngon. Đúng là không có rượu nào bằng.
Không có những ngày như thế tui tin chắc là cùng lắm mỗi người chỉ nhớ từ đời ông nội mình trở xuống, phía bà nội thì hên xui, phía ngoại thì còn hên xui nữa. Tất nhiên như thế cũng được, nhưng nó không trọn. Thời buổi này không biết bà con xa của mình cũng chẳng sao, nhưng dù gì thì biết cũng tốt hơn.
Vậy nên chạp mả trước là dịp để sửa sang phần mộ ông bà như đã nói, sau là để nhận bà con. Nhiều người chạp mả không về không phải vì xa, vì lười, mà vì về chẳng biết ai là ai, xưng hô thế nào, cậu thì kêu chú, dượng thì kêu bác, bà sáu thì kêu cô chín, đại khái vậy. Riết rồi quê mình cứ tưởng quê ai. Tui nói trớt trớt vậy chớ không sai mấy đâu.
Riêng tui năm nào cũng về nên thuộc tên vanh vách từ dì ba cô bảy phía nội hay anh bốn con bác tám phía ngoại.
Tui cũng có thể nhớ chính xác vị trí của các ngôi mộ, ngọn núi đó có ông bà nào, hay quả đồi kia có những ai đang nằm. À, chỗ này khác với ở thành phố là ai nằm xuống cũng có bia ghi tên tuổi nhưng quê xưa đất rộng người thưa, ông bà nằm mỗi người một núi, lại chọn toàn chỗ cao, nên nói dẫy mả (tảo mộ) tưởng chẳng có gì nhưng ai dẫy rồi mới thấy đi thôi cũng đủ mệt, nhiều khi biết ở đó nhưng tìm cả buổi, phát dọn cây cối thì mới thấy mộ. Thêm nữa là mộ xưa chỉ là cái ụ đất, nên ngoài việc phải nhớ hướng, nhớ nơi, còn phải ráng ghi nhớ tên từng người, vai vế thế nào, ông này có mấy bà, cụ kia có con không,...
Vậy nên thường người lớn phải dẫn trẻ con theo cho thuộc dần đặng sau này thay thế. Để đến lượt chúng, chúng sẽ kể lại cho con cháu chúng nghe. Cứ thế, lịch sử dòng tộc không chỉ nằm trong gia phả mà còn trong những câu chuyện của người thực hành. Cách truyền miệng nói trên vừa là dặn dò, vừa là cách để lưu giữ trong trường hợp những ghi chép bị thất lạc. Rồi như một thói quen, nếu năm nào bận quá mà ngày chạp mả không chạy về cầm cái cuốc để sửa sang phần mộ cho ông bà cứ thấy bứt rứt khó chịu. Cứ phải về, tu tảo cho tổ tiên xong, kéo gàu ra giếng rửa cái chân, vào bàn thờ tộc thắp cây hương rồi ra hỏi sức khỏe ông ba, cô sáu, chú tám, cà khịa mấy đứa mới cưới vợ, búng tai mấy đứa em út, nựng má mấy đứa trẻ con, mời nhau ly rượu lộc,... thấy nó khác lắm.
Nói thêm chút là dẫy mả trước nay tuy thường hiểu là chuyện của đàn ông con trai nhưng giờ mà nói câu mà các cụ xưa hay nói "con gái đái đầu mả" thì quá lạc hậu. Bởi giờ con nào cũng như nhau, có khi con gái lo còn chu toàn hơn cả con trai. Ngặt cái xưa con gái có chồng là đẳng đẳng, là biền biệt, là "chim kêu vượn hú biết nhà má đâu". Đến khi nhớ quá chạy về thăm thì vật đổi sao dời, cảnh thay người thế, có khi đái mà không biết là mình đang đái trên... đầu mả ông bà. Nhưng chuyện đó xưa rồi, nhắc lại cũng chỉ để mà nhớ thôi. Lỡ ai thấy bóng dáng mình trong đó thì cũng đừng có chạnh lòng. Ý là về được thì ráng về.
Trong ảnh là thằng cháu mình, năm nay mình dẫn nó theo để chỉ từng nơi từng chỗ. Cũng là để nó nhận anh em bà con.
Bởi mới nói rượu chạp mả ngon là vậy. Rượu quê hương, rượu ông rượu bà, rượu của nhìn nhau ruột thịt mà không uống thì uống rượu gì?

Sunday, February 1, 2026

9 Chữ Làm Người – Xử Thế của Tăng Quốc Phiên

9 Chữ Làm Người Xử Thế của Tăng Quốc Phiên:
Lập thân: Việc dứt khoát, lời giản dị, người chân thành
Tu thân: Đọc sách kỹ, soi chính mình, ngẫm một mình
Khắc kỷ: Giữ thiên lý, nuôi lương tri, tránh nóng vội
Học vấn: Đọc kinh sách, viết siêng năng, nghĩ phân minh
Thành sự: Hiểu cho rõ, làm cho đúng, giữ kiên trì
Gặp khó: Không sợ hãi, không hấp tấp, không ngại ngùng
Nhìn người: Xem phẩm chất, phân lợi ích, kết lòng người
Đối nhân: Giữ thiện ý, nói đúng mực, chừa khoảng trống
Xử thế: Không lừa lọc, không nóng nảy, không đua theo
Được mất: Dám nhận lấy, biết buông bỏ, nhìn thấu suốt
Mở lòng: Mắt nhìn rộng, lòng bao dung, bước vững vàng
An mệnh: Giữ nguyên tắc, biết tiến lui, rõ giới hạn
Dưỡng sinh: Tâm như nước, lời như ngọc, bước như gió 

Dưới đây là ý nghĩa chi tiết của 9 chữ làm người xử thế này:

Thận độc (慎独 - Cẩn trọng khi một mình):

Ý nghĩa: Ngay cả khi không có ai giám sát, khi chỉ có một mình, vẫn phải giữ gìn đạo đức, tuân theo quy tắc, không làm điều sai trái.

Tác dụng: Giúp tâm an yên, không hổ thẹn với lương tâm, xây dựng nội lực vững chắc.

Cẩn ngôn (谨言 - Cẩn thận lời nói):

Ý nghĩa: Suy nghĩ kỹ trước khi nói, không nói lời ngông cuồng, không nói xấu người khác, lời nói đi đôi với việc làm.

Tác dụng: Tránh được họa từ miệng, xây dựng uy tín và sự tin cậy.

Dưỡng khí (养气 - Nuôi dưỡng khí chất):

Ý nghĩa: Rèn luyện tâm hồn, khí tiết, giữ tâm thái bình thản, điềm tĩnh trước mọi biến cố.

Tác dụng: Tạo nên phong thái của người quân tử, kiên định và vững vàng. 

Ba nguyên tắc này không chỉ là triết lý, mà còn là hành động hàng ngày giúp con người hoàn thiện bản thân, từ đó đối mặt và giải quyết các vấn đề trong cuộc sống một cách khôn ngoan.

  • 勤 (Cần) – Siêng năng, bền bỉ.
    Không phải thông minh nhất, nhưng không bỏ cuộc.

  • 俭 (Kiệm) – Tiết chế, không phô trương.
    Kiệm để giữ phúc, không phải keo kiệt.

  • 恕 (Thứ) – Khoan dung, đặt mình vào người khác.
    Muốn người khác hiểu mình, trước hết hãy hiểu họ.

  • 谦 (Khiêm) – Khiêm nhường, không tự mãn.
    Cao mà không lộ cao.

  • 静 (Tĩnh) – Tâm tĩnh giữa biến động.
    Việc lớn thành hay bại, nhiều khi quyết ở chữ “tĩnh”.

  • 敬 (Kính) – Kính người, kính việc, kính chính mình.
    Làm gì cũng có lễ, có mực.

  • 恒 (Hằng) – Kiên định, lâu dài.
    Đường dài mới biết ngựa hay.

  • 诚 (Thành) – Chân thành, không giả dối.
    Thành với người, trước hết phải thành với mình.

  • 稳 (Ổn) – Vững vàng, không hấp tấp.
    Nhanh chưa chắc đã thắng, chắc mới đi xa.

  • Friday, January 30, 2026

    Tuổi trẻ đi qua đời người như một dòng sông lặng lẽ

     https://www.facebook.com/reel/1794604591214231

    Tuổi trẻ đi qua đời người như một dòng sông lặng lẽ. Khi còn trẻ, ta thường nghĩ thời gian là vô hạn, ngày tháng nối tiếp ngày tháng, những khoảnh khắc hôm nay rồi sẽ còn lặp lại vào ngày mai. Chính vì vậy, ta hay vội vàng, hay chần chừ, hay để những ước mơ ở lại phía sau với lời hẹn “để lúc khác”.
    Nhưng rồi đến một lúc nào đó, ta chợt nhận ra: thời gian không hề dư dả như ta từng nghĩ. Mỗi buổi sáng thức dậy, mỗi con đường đã đi qua, mỗi người từng gặp gỡ đều là phiên bản duy nhất của hiện tại. Khoảnh khắc này, dù bình thường đến đâu, cũng sẽ không bao giờ quay trở lại. Tuổi trẻ vì thế không chỉ là quãng thời gian tràn đầy sức lực, mà còn là chuỗi ngày ta học cách hiểu giá trị của từng phút giây.
    Trong cuộc sống tuổi trẻ, ai cũng mang trong mình những mong ước. Có người mơ về một công việc đủ để khẳng định bản thân, có người chỉ mong một cuộc sống yên ổn, có người lại khao khát được đi thật xa để tìm thấy chính mình. Những ước mơ ấy đôi khi lớn lao, đôi khi rất nhỏ, nhưng đều là ánh sáng dẫn đường để ta bước tiếp giữa bộn bề thực tại.
    Thời gian dạy cho tuổi trẻ một bài học dịu dàng mà nghiêm khắc: không phải mọi điều đều có thể chờ đợi. Những lời chưa kịp nói, những người chưa kịp trân trọng, những ước mơ chưa kịp bắt đầu – nếu bỏ lỡ, có thể sẽ mãi nằm lại trong hoài niệm. Chính vì vậy, trưởng thành không phải là từ bỏ mơ ước, mà là học cách sống trọn vẹn với hiện tại, dám lựa chọn và dám chịu trách nhiệm cho con đường mình đi.
    Khi hiểu rằng khoảnh khắc này sẽ không trở lại, tuổi trẻ trở nên đẹp hơn theo một cách rất khác. Đó là vẻ đẹp của sự tỉnh thức, của lòng biết ơn với những ngày đang sống, và của can đảm theo đuổi điều mình mong muốn. Bởi suy cho cùng, điều đáng tiếc nhất của tuổi trẻ không phải là thất bại, mà là chưa từng sống hết mình trong những tháng năm không thể quay lại ấy.

    Tình Nhi Nữ

     https://www.facebook.com/bang.pham.31337194/posts/pfbid0nJ78PMkFyVkjvDRmakPrQB6dRaSpJwmpMKhwqkiVdB8DRTpkaJzXfoXFqMFtyxR5l Nhiều năm rồi, cứ...