https://www.facebook.com/dacnhantam2019/posts/pfbid0WpdRowxzTqkJPBPEk88LUHAE8LSr4CBMiyS3kfWASvm4y96AHqtGrG8gwfcL4awLl
Cổ nhân dạy: "Tam đại tích đức, tất sinh quý tử". Nhưng đứa con quý tử này không sinh ra để hưởng thụ. Họ sinh ra để gánh nghiệp, để trả nợ và để mở ra một chương mới huy hoàng cho cả dòng họ.
Họ thường là những kẻ khác loài, lập dị và mang trong mình những đặc điểm mà người thường không thể hiểu nổi:
Họ thường bị coi là đứa con ngỗ nghịch, khó bảo, hoặc lầm lì ít nói. Tư duy của họ luôn xung đột với tư duy an phận của cha mẹ và họ hàng. Khi cả họ bảo ổn định là phúc, họ lại thấy ổn định là che/t. Sự lạc lõng này chính là dấu hiệu đầu tiên: Họ không thuộc về cái ao cũ kỹ này.
Đây là dấu hiệu nhận biết rõ nhất. Họ không chấp nhận chôn chân ở mảnh đất đã nuôi dưỡng sự nghèo khó của bao thế hệ trước. Họ dám xách ba lô lên thành phố, ra nước ngoài, đi đến những vùng đất lạ khi trong túi không có tiền, chỉ có gan. Họ hiểu rằng: Muốn đổi vận, trước hết phải đổi đất.
Họ ra đời, bị lừa lọc, bị chèn ép, bị vùi dập tơi tả. Nhưng tuyệt nhiên, họ không bao giờ mang những chuyện đó về kể lể với gia đình. Họ nuốt nỗi nhục vào trong, biến nó thành cục sắt nung để rèn ý chí. Họ hiểu rằng: Than vãn không làm mình giàu lên, chỉ làm người thân thêm lo lắng và kẻ ghét mình thêm hả hê.
Trong ánh mắt họ luôn có một ngọn lửa tham vọng cháy rực. Đó không phải lòng tham vô độ, mà là nỗi ám ảnh về sự thiếu thốn. Họ đã nếm đủ vị chua chát của cái nghèo, nên họ thề với lòng mình: "Đời mình có thể khổ, nhưng đời con mình nhất định phải sướng". Động lực của họ đến từ nỗi đau, chứ không phải từ niềm vui.
Trong khi đám bạn cùng trang lứa tụ tập nhậu nhẹt, cà phê chém gió, họ lại vùi đầu vào công việc, vào sách vở, vào việc tìm kiếm cơ hội. Họ khắt khe với chính mình đến mức khắc nghiệt. Họ biết mình không có "ô dù", nên tấm lưng trần này phải tự mình tôi luyện thành đồng thau sắt đá.
Nếu cả họ làm nông, họ sẽ đi buôn. Nếu cả họ làm công chức, họ sẽ ra khởi nghiệp. Họ dám làm những việc chưa ai trong dòng tộc từng làm. Họ chấp nhận là kẻ mở đường đầy máu và nước mắt, để thế hệ sau có một con đường trải nhựa mà đi.
Họ không đi chùa để xin số đề. Họ không ngồi chờ sung rụng. Họ tin rằng "Tay không mà nổi cơ đồ" mới là bản lĩnh. Họ đầu tư vào cái đầu của mình thay vì đầu tư vào vẻ bề ngoài. Họ biết rằng: Tiền có thể mất, nhưng Trí Tuệ là thứ sẽ giúp họ gây dựng lại từ đống tro tàn.
Gặp người tài, họ khiêm cung học hỏi như một kẻ khờ. Gặp khó khăn, họ lỳ lợm như một tảng đá. Sự linh hoạt (Nhu) và cứng rắn (Cương) được họ vận dụng nhuần nhuyễn. Đó là khí chất của người làm tướng.
Người đi mở đường không bao giờ có bạn đồng hành. Họ chấp nhận việc không ai hiểu mình, chấp nhận những đêm dài một mình đối diện với áp lực cơm áo gạo tiền. Sự cô độc đó không làm họ yếu đi, mà nuôi dưỡng nên một nội lực thâm sâu khó lường.
Lời bàn:
Nếu trong nhà bạn có một người con như vậy, đừng vội trách mắng sự ngông cuồng hay xa cách của họ. Hãy âm thầm ủng hộ, hoặc ít nhất là đừng cản đường. Bởi vì rất có thể, đó chính là người được chọn để gánh vác và thay đổi vận mệnh của cả gia tộc bạn trong 100 năm tới.
Cây cổ thụ muốn vươn tán rộng che chở cho cả khu rừng, thì bộ rễ của nó phải dám đâm sâu vào lòng đất lạnh lẽo và tối tăm nhất.
No comments:
Post a Comment