https://www.facebook.com/123ledung/posts/pfbid03WQuVcXh2jfkdFc8eKQDUmJfJNxZvJQ3uPDoaLSGMar7bvjMb4PaSLewCqLaTzQ8l
"Cha mẹ yêu con là vô hạn, con yêu cha mẹ là có hạn.
Con bệnh cha mẹ đau xót; cha mẹ bệnh con nhìn ngó hỏi thăm vài câu là mãn nguyện lắm rồi.
Con tiêu tiền của cha mẹ là lẽ đương nhiên; cha mẹ tiêu tiền của con không dễ dàng như thế.
Nhà của cha mẹ là nhà của con; nhưng nhà của con không phải là nhà của cha mẹ.
Tiền của mình là của con; tiền của con không phải là tiền của mình.
Khác nhau là như thế đấy. Người hiểu đời xem việc phụng dưỡng con cái là nghĩa vụ, là niềm vui, không cầu đáp trả.
Chờ đáp trả là tự chuốc lấy phiền não.
Sinh ra là một sự ngẫu nhiên, sống là một quá trình, chết là điều tất yếu.
Hãy sống vui vẻ mỗi ngày, vì chúng ta sẽ ngủ một giấc thật dài...
Nếu bạn đã cố hết sức mà vẫn không thay đổi tình trạng không hài lòng thì mặc kệ nó! Đó cũng là một sự giải thoát.
Chẳng việc gì cố mà được, quả ngắt vội không bao giờ ngọt. Sinh lão bệnh tử là quy luật ở đời, không chống lại được. Khi thần chết gọi thì thanh thản mà đi. Cốt sao sống ngay thẳng không hổ thẹn với lương tâm và cuối cùng đặt cho mình một dấu chấm hết thật tròn.”
No comments:
Post a Comment