https://www.facebook.com/lecongthanh.infore/posts/pfbid034rhstDatyazJWDB4Sv5zPAU6xFya1G4NNrke4kHvznYEEFnbSjHquLRvV8zDWNZpl
BI KỊCH CỦA KIẾM SĨ
I. Cú sỉ nhục của vũ trụ
Hãy tưởng tượng một kiếm sĩ.
Hai mươi năm trên núi. Mồ hôi ngấm vào từng thớ cơ. Máu đổ trên từng phiến đá tập luyện. Để rồi một ngày, anh ta thành thạo chiêu thức “Nhất Kiếm Đoạt Mệnh” - một đường kiếm đủ lấy mạng người trong nháy mắt.
Anh xuống núi.
Và thấy một gã nông dân cầm khẩu súng.
Gã không biết võ đạo là gì. Không biết cầm kiếm ra sao. Chỉ cần bóp cò. Kết quả giống hệt - thậm chí nhanh hơn, xa hơn, trọng thương nặng hơn, và chẳng cần hai mươi năm nào cả.
Cảm giác đầu tiên của kiếm sĩ không phải sợ hãi. Không phải tức giận. Mà là bị sỉ nhục.
Anh ta cảm thấy vũ trụ đang nhạo báng mình.
“Tại sao ta phải khổ luyện nhiều năm, trong khi hắn chỉ cần vài phút?”
II. Lạm phát kỹ năng
Trong thế giới code, bi kịch ấy đang diễn ra hàng ngày.
Những người dành cả thanh xuân học quản lý bộ nhớ, tối ưu con trỏ, thuộc lòng design pattern - giờ đang nhìn những kẻ “vô năng” (theo tiêu chuẩn cũ) dùng AI tạo ra ứng dụng chạy ro ro trong một buổi chiều.
Nhiều người cay cú. Nhưng không phải vì ghét đối phương. Họ cay cú vì tài sản quý giá nhất của mình - sự khó khăn của nghề - vừa bị biến thành hàng hóa miễn phí.
Kỹ năng cũng tuân theo quy luật cung cầu. Khi ai cũng làm được, giá trị rớt xuống gần bằng không.
III. Cái bẫy của sự hoàn hảo
Để bảo vệ cái tôi đang tổn thương, họ chọn cách phòng vệ quen thuộc nhất: chê bai chất lượng.
“Code này rác. Không tối ưu. Bảo trì thế quái nào được. Gặp một lỗi nhỏ là cả công ty lĩnh đủ. Nó chỉ làm được cái vỏ bề ngoài thôi.”
Họ đúng.
Nhưng họ đúng ở những điểm mà thị trường không quan tâm.
Kinh doanh không cần code đẹp. Kinh doanh cần sản phẩm chạy được, bán được, và ra mắt nhanh. Trong khi chuyên gia loay hoay tối ưu năm phần trăm hiệu năng (mà người dùng không nhận ra), kẻ “vô năng” đã tung ra ba tính năng mới, thu hút mười nghìn user, gọi vốn thành công.
Cái “đủ tốt” đang giết chết sự hoàn hảo chậm chạp.
IV. Đòn chí mạng
Nhưng sự cay cú chỉ là màn dạo đầu.
Sự sụp đổ thực sự đến khi họ nhận ra một sự thật tàn khốc hơn: đồng nghiệp dùng AI không chỉ làm được thứ “na ná” họ làm. Đồng nghiệp đang làm được những thứ họ không thể làm.
Một Senior Developer viết backend cực giỏi. Nhưng anh ta mù tịt frontend, không biết vẽ UI, dốt đặc marketing, và sợ hãi sales. Anh ta là một mảnh ghép sắc bén - nhưng chỉ là một mảnh ghép.
Trong khi đó, một người dùng AI có thể:
Sáng dựng kiến trúc hệ thống.
Trưa thiết kế giao diện.
Chiều viết nội dung quảng cáo.
Tối deploy và tự động hóa chăm sóc khách hàng.
Chuyên gia sụp đổ không phải vì thua kém ở chuyên môn của mình. Mà vì nhận ra mình là cây búa - chỉ biết đóng đinh - trong khi đối thủ đã biến thành cả một xưởng sản xuất di động.
V. Giới hạn sinh học
Cảm giác bất lực đến từ việc đối mặt với giới hạn sinh học của chính mình.
Theo cách truyền thống, bạn không thể học hết design, marketing, kinh doanh, và vận hành trong một đời người. Bộ não không đủ chỗ chứa. Mỗi lĩnh vực đòi hỏi hàng nghìn giờ. Và bạn chỉ có một đời. Trừ phi bạn là một fullstacker siêu việt.
Nhưng AI vừa hạ rào cản gia nhập của mọi ngành xuống gần bằng không.
Người dùng AI không cần sâu sắc như chuyên gia ở từng môn. Họ chỉ cần đủ hiểu để kết nối - để ghép các mảnh rời rạc thành một bức tranh trọn vẹn.
Chuyên gia đứng nhìn, và nhận ra mình giống khủng long T-Rex: rất mạnh, răng rất sắc, nhưng đôi tay quá ngắn để làm bất cứ việc gì khác ngoài cắn xé. Trong khi những sinh vật nhỏ bé hơn đang dùng công cụ để dựng nên nền văn minh.
VI. Đau đớn nhưng cần thiết
Sự sụp đổ này đau. Nhưng có lẽ nó cần thiết.
Cay cú là thứ thuốc độc mà ta uống vào người mình nhưng mong kẻ khác chết. Tự hào về độ sâu của cái giếng mình đào chẳng còn ý nghĩa gì, khi thế giới đang cần người biết dẫn nước từ trăm con sông.
Thanh kiếm vẫn đẹp. Vẫn tinh xảo. Vẫn là minh chứng của hàng nghìn giờ khổ luyện.
Nhưng súng đã được phát minh.
Câu hỏi không còn là “ai giỏi hơn”. Câu hỏi là: liệu người kiếm sĩ có đủ can đảm buông thanh kiếm xuống - không phải để vứt bỏ quá khứ, mà để đôi tay rảnh rang cầm lấy thứ vũ khí mới?
Hay anh ta sẽ ôm thanh kiếm, leo ngược lên núi, và chờ thế giới quay về cái thời chưa có thuốc súng?
Mười năm kinh nghiệm có thể là bệ phóng. Hoặc nấm mồ.
Điều đó phụ thuộc vào việc bạn coi nó là danh tính - hay chỉ là một chương đã qua.
No comments:
Post a Comment