https://www.facebook.com/nguyen.n.an.14/posts/pfbid02LoE96Y2mZNcyBdmeJFmdiyRt7XVFmSSoPMFEiMemzM3dE4ZEgXqst91mtjsftqc5l
Vọng cổ nhà hàng xóm từ 6h chiều tới giờ, tui không rành nên không biết tuồng gì, bản gì nhưng cũng vẫn ráng nghe nội dung khi thì "nếu kiếp này không được sống cùng nhau, mình hẹn kiếp sao bện duyên tơ tóc...ơ...ơ..." Rồi tới "Thượng đế ơi! Sao ông gây chi thảm trạng, để khổ lòng nhau khi chia cắt gia đình.Thôi thì đành buông tay cho thượng đế an bài...."
Tui lúc còn trẻ không nghe bolero còn vọng cổ thì không bao giờ. Nhưng rồi đến một tuổi nào đó khi đã lên tới đỉnh và bước qua bên kia triền dốc cuộc đời thi bỗng thấy bolero là đời thiệt và vọng cổ là tiếng ca của tâm can.
Và lạ thay có nhiều tên bạn cùng lứa của tui cũng có cùng một suy nghĩ như vậy.
Và cứ thế giòng đời trôi lặng lẽ
Bến ngày xưa tưởng ngủ muôn đời
Ông lái đò trong tuổi già bóng xế
Còn mong gì thấy được ánh hồng tươi
No comments:
Post a Comment