Thursday, February 5, 2026

Tình Nhi Nữ

 https://www.facebook.com/bang.pham.31337194/posts/pfbid0nJ78PMkFyVkjvDRmakPrQB6dRaSpJwmpMKhwqkiVdB8DRTpkaJzXfoXFqMFtyxR5l

Nhiều năm rồi, cứ mỗi lần nghe giai điệu bài nhạc Tình Nhi Nữ thì lại nhớ đến tập phim Tây Lương Nữ Quốc theo cách người ta nhớ một mối tình cũ: không còn đau, nhưng mỗi lần chạm lại, tim cứ âm ỉ một chút.
Với cá nhân mình, đó là tập phim hay nhất của cả Tây Du Ký.
Đọc nguyên tác Ngô Thừa Ân, đoạn này thực ra được viết khá khô khan. Đường Tăng đi qua Nữ Quốc như đi qua một cửa ải, nữ vương có si mê đến đâu cũng chỉ là một thử thách trên đường tu hành. Không tình, không nhớ, không ngoái đầu. Mọi thứ rạch ròi như một đường thẳng. Xong việc thì đi. Đúng đạo, nhưng thiếu một chút hơi người.
Bản phim của Dương Khiết thì không chọn cách kể đó. Bà không thay đổi câu chuyện, chỉ khẽ nới tay cho cảm xúc bước vào. Chỉ một khe rất nhỏ thôi, nhưng đủ để Đường Tăng bớt đi vẻ thánh nhân xa vời mà trở lại làm một con người bình thường, có tim, có yếu lòng, có những giây phút không kiểm soát nổi chính mình.
Sự thay đổi ấy không nằm ở lời thoại, mà nằm ở ánh mắt và khoảng lặng. Chu Lâm vào vai nữ vương với một vẻ đẹp dịu dàng, sang trọng, nhưng ánh nhìn thì thẳng và sâu, giống ánh nhìn của một người phụ nữ đã cô đơn quá lâu, đến khi gặp được người mình thương thì không còn giữ nổi kiêu hãnh. Còn Đường Tăng của Từ Thiếu Hoa càng giữ lễ bao nhiêu lại càng lộ ra sự bối rối bấy nhiêu. Cái bối rối rất thật, rất người, như bất kỳ ai trong chúng ta khi đứng trước một tình cảm không nên có mà vẫn không dứt ra nổi. Đến khi giai điệu Tình Nhi Nữ cất lên, cả khung hình như chậm lại, buồn mà không bi lụy, chỉ lặng lẽ như một tiếng thở dài.
Cảnh chia tay ở cuối tập là thứ khiến tôi nhớ mãi. Sau những phút dùng dằng không nói thành lời, máy quay tiến sát gương mặt Đường Tăng. Rồi Đường Tăng quay đầu. Một cái quay đầu rất nhanh, rất dứt khoát. Lúc nhỏ tôi từng nghĩ đó là sự kiên định của người tu hành. Lớn lên rồi mới hiểu, đôi khi người ta phải tỏ ra dứt khoát là vì nếu chậm lại một chút thôi, trái tim sẽ kéo mình quay lại. Không phải không yêu, mà là yêu rồi nên mới phải tự tay cắt đứt.
Đường Tăng tiếp tục lên đường thỉnh kinh, bỏ lại phía sau tấm chân tình gần như trao trọn của nữ vương. Và lần ấy, Đường Tăng lại là người đi sau cùng, lặng lẽ sau cả ba đồ đệ. Một chi tiết rất nhỏ nhưng thấm thía lạ. Người còn vướng bận thường đi chậm. Bước chân ấy không nặng vì hành lý, mà nặng vì lòng.
Tôi luôn nghĩ, nếu Đường Tăng hoàn toàn vô tình như nguyên tác, tập phim này đã chẳng day dứt đến vậy. Chính cái rung động rất khẽ ấy mới làm mọi thứ trở nên thật. Đường Tăng nhắm mắt khi đứng trước nữ vương, miệng niệm “tứ đại giai không”, nhưng trán rịn mồ hôi, tay run nhẹ. Nếu lòng đã không, cần gì phải nhắm mắt. Người ta chỉ nhắm mắt khi sợ nhìn thấy điều khiến mình yếu đi. Khoảnh khắc Đường Tăng mở mắt nhìn nàng rồi lại vội vàng khép lại, tôi không còn thấy một vị thánh tăng nữa, chỉ thấy một người đàn ông đang cố giữ mình khỏi điều trái tim muốn với tới.
Còn nữ vương thì yêu theo cách rất đàn bà. Khi đã yêu thì chẳng tính toán thiệt hơn. Giang sơn, quyền lực, địa vị - những thứ người đời tranh giành cả đời - nàng lại sẵn sàng buông xuống. Chỉ sau một đêm thương nhớ, nàng muốn nhường ngôi, chỉ mong được ở bên Đường Tăng như một người phụ nữ bình thường. Nghe thì dại, nhưng càng sống lâu tôi càng thấy đó mới là điều chân thật nhất. Bởi dù nữ vương có đủ mọi thứ, cuối cùng vẫn nhận ra mình thiếu tình yêu và sự hoan lạc mà cả đời mình mong mỏi khát khao.
Rồi yêu quái xuất hiện, Đường Tăng bị bắt đi, tất cả dừng lại ngay trước khi có thể chạm vào nhau. Không có một cái ôm, không có một lời hứa, không có một mối tình trọn vẹn. Chỉ còn một ánh mắt nhìn theo. Nhưng lạ là, chính sự dang dở ấy lại khiến câu chuyện ở lại lâu hơn mọi cuộc đoàn viên.
Có lẽ vì ngoài đời cũng vậy. Những điều trọn vẹn thường qua rất nhanh, còn những thứ không thành mới bám theo ta rất lâu. Tây Lương Nữ Quốc giống hệt một mối tình đi ngang đời người: không đủ để thuộc về nhau, nhưng đủ để nhớ cả đời. Chỉ một ánh mắt thôi, mà men say kéo dài đến tận nhiều năm sau, mỗi lần nghĩ lại vẫn thấy tim mình lại âm ỉ muốn đau.
4.2.2026 - Bang Pham

No comments:

Post a Comment

Tình Nhi Nữ

 https://www.facebook.com/bang.pham.31337194/posts/pfbid0nJ78PMkFyVkjvDRmakPrQB6dRaSpJwmpMKhwqkiVdB8DRTpkaJzXfoXFqMFtyxR5l Nhiều năm rồi, cứ...