https://www.facebook.com/reel/1794604591214231
Tuổi trẻ đi qua đời người như một dòng sông lặng lẽ. Khi còn trẻ, ta thường nghĩ thời gian là vô hạn, ngày tháng nối tiếp ngày tháng, những khoảnh khắc hôm nay rồi sẽ còn lặp lại vào ngày mai. Chính vì vậy, ta hay vội vàng, hay chần chừ, hay để những ước mơ ở lại phía sau với lời hẹn “để lúc khác”.
Nhưng rồi đến một lúc nào đó, ta chợt nhận ra: thời gian không hề dư dả như ta từng nghĩ. Mỗi buổi sáng thức dậy, mỗi con đường đã đi qua, mỗi người từng gặp gỡ đều là phiên bản duy nhất của hiện tại. Khoảnh khắc này, dù bình thường đến đâu, cũng sẽ không bao giờ quay trở lại. Tuổi trẻ vì thế không chỉ là quãng thời gian tràn đầy sức lực, mà còn là chuỗi ngày ta học cách hiểu giá trị của từng phút giây.
Trong cuộc sống tuổi trẻ, ai cũng mang trong mình những mong ước. Có người mơ về một công việc đủ để khẳng định bản thân, có người chỉ mong một cuộc sống yên ổn, có người lại khao khát được đi thật xa để tìm thấy chính mình. Những ước mơ ấy đôi khi lớn lao, đôi khi rất nhỏ, nhưng đều là ánh sáng dẫn đường để ta bước tiếp giữa bộn bề thực tại.
Thời gian dạy cho tuổi trẻ một bài học dịu dàng mà nghiêm khắc: không phải mọi điều đều có thể chờ đợi. Những lời chưa kịp nói, những người chưa kịp trân trọng, những ước mơ chưa kịp bắt đầu – nếu bỏ lỡ, có thể sẽ mãi nằm lại trong hoài niệm. Chính vì vậy, trưởng thành không phải là từ bỏ mơ ước, mà là học cách sống trọn vẹn với hiện tại, dám lựa chọn và dám chịu trách nhiệm cho con đường mình đi.
Khi hiểu rằng khoảnh khắc này sẽ không trở lại, tuổi trẻ trở nên đẹp hơn theo một cách rất khác. Đó là vẻ đẹp của sự tỉnh thức, của lòng biết ơn với những ngày đang sống, và của can đảm theo đuổi điều mình mong muốn. Bởi suy cho cùng, điều đáng tiếc nhất của tuổi trẻ không phải là thất bại, mà là chưa từng sống hết mình trong những tháng năm không thể quay lại ấy.
No comments:
Post a Comment