Wednesday, December 31, 2025

Các nghị định về nghệ thuật biểu diễn

 https://www.facebook.com/linhvuh/posts/pfbid02pk4M7YwNxrBfzrL5WZpuuiyj7PK3dzqAte2uW7uD8cPzTPpuzudHPcAjDK4dWMc5l?comment_id=3907110672920512

Há há tôi không bênh Hà nhưng các vị nên nhìn và cảm nhận cá nhân bị nghiền nát trong lịch sử, giống NBCT phết:
Dưới đây là một bài giải cấu trúc các văn bản nghị định về kinh doanh nghệ thuật biểu diễn, viết theo logic pháp lý – triết học quản lý – lịch sử thể chế. Bài này không phải tóm tắt luật, mà là đọc luật như một văn bản quyền lực.
GIẢI CẤU TRÚC CÁC NGHỊ ĐỊNH VỀ KINH DOANH NGHỆ THUẬT BIỂU DIỄN
Khi Nhà nước quản lý “cái được diễn”, nhưng né tránh “cái không đủ tiền để diễn”
I. Đặt vấn đề: Luật không chỉ là quy phạm, mà là diễn ngôn quyền lực
Các nghị định về nghệ thuật biểu diễn (từ Nghị định 79/2012, 15/2016 cho tới 144/2020/NĐ-CP) thường được đọc theo cách rất “hành chính”:
Có điều gì được làm?
Có điều gì bị cấm?
Nộp hồ sơ ở đâu?
Nhưng nếu đọc sâu hơn, ta thấy các văn bản này không trung tính.
Chúng phản ánh:
Một cách nhìn của Nhà nước về nghệ thuật
Một chiến lược quản lý xã hội
Và đặc biệt: những điều cố ý không được viết ra
Giải cấu trúc ở đây không nhằm “vạch lỗi”, mà nhằm trả lời câu hỏi:
Nhà nước đang thực sự quản lý cái gì – và đang cố tình không quản lý cái gì?
II. Trục diễn ngôn thứ nhất: Nghệ thuật biểu diễn được định vị là hoạt động văn hóa – tư tưởng, không phải hoạt động kinh tế
Xuyên suốt các nghị định, có một điểm nhất quán tuyệt đối:
👉 Trọng tâm quản lý đặt vào NỘI DUNG, không phải QUÁ TRÌNH KINH DOANH.
Cụ thể:
Kiểm soát kịch bản, bài hát, lời thoại
Kiểm soát trang phục, hình ảnh, ngôn từ
Kiểm soát yếu tố chính trị, lịch sử, đạo đức
Kiểm soát yếu tố nước ngoài
Trong khi đó, hoàn toàn vắng bóng:
Năng lực tài chính
Khả năng thanh toán hợp đồng
Dòng tiền thực hiện chương trình
Rủi ro đổ vỡ sự kiện
➡️ Điều này cho thấy:
Nhà nước coi biểu diễn trước hết là “vấn đề cái được nói”, chứ không phải “vấn đề cái có thể làm được”.
III. Trục diễn ngôn thứ hai: “Kinh doanh có điều kiện” – nhưng là điều kiện về tư tưởng, không phải điều kiện về năng lực
Về hình thức pháp lý, nghệ thuật biểu diễn là ngành kinh doanh có điều kiện.
Nhưng nếu bóc tách các “điều kiện” đó, ta thấy:
Không có vốn pháp định
Không có ký quỹ
Không có bảo lãnh
Không có nghĩa vụ chứng minh khả năng chi trả
Điều kiện duy nhất là:
Đúng chủ thể
Đúng thủ tục
Đúng nội dung
👉 Đây là một nghịch lý có chủ ý:
Nhà nước gọi đây là “kinh doanh”, nhưng không quản lý như một hoạt động kinh doanh.
Thực chất, “điều kiện” ở đây là:
Điều kiện được phép xuất hiện trong không gian công cộng
Chứ không phải điều kiện đủ năng lực để tổ chức một sự kiện thương mại
IV. Trục diễn ngôn thứ ba: Nhà nước đẩy rủi ro tài chính ra khỏi không gian công quyền
Một điểm rất quan trọng nhưng ít được nói thẳng:
Các nghị định này cố tình khoanh rủi ro tài chính vào phạm vi dân sự, bằng ba thao tác:
Không đặt điều kiện tài chính từ đầu
Không giám sát dòng tiền thực hiện
Chỉ can thiệp khi có vi phạm hình sự hoặc trật tự xã hội
Hệ quả:
Nghệ sĩ → tự bảo vệ bằng hợp đồng
Ban nhạc → tự đòi tiền trước
Khán giả → tự chịu rủi ro mua vé
Nhà nước đứng ở đâu?
Đứng ngoài rủi ro, nhưng đứng trên nội dung.
Đây không phải sơ suất, mà là lựa chọn chính sách.
V. Trục diễn ngôn thứ tư: Nỗi sợ “hành chính hóa sáng tạo”
Nếu đọc lịch sử lập pháp, có thể thấy một nỗi sợ xuyên suốt:
Sợ đặt điều kiện tài chính sẽ:
Tạo “giấy phép con”
Ưu ái doanh nghiệp lớn
Giết chết nghệ sĩ độc lập
Mở đường cho xin–cho
Do đó, nhà làm luật chọn phương án:
Thà không quản tiền, còn hơn quản tiền mà dính đến quyền lực tùy tiện.
Nhưng cái giá phải trả là:
Luật phù hợp với đêm văn nghệ nhỏ
Nhưng không còn phù hợp với công nghiệp biểu diễn quy mô lớn
VI. Mâu thuẫn nội tại của hệ thống nghị định
Khi giải cấu trúc đến đây, một mâu thuẫn lộ rõ:
Một mặt, Nhà nước:
Yêu cầu xin phép
Kiểm soát chặt nội dung
Can thiệp sâu vào hình thức biểu diễn
Mặt khác:
Không kiểm soát năng lực thực thi
Không bảo vệ chuỗi lao động nghệ thuật
Không bảo vệ khán giả trước rủi ro đổ vỡ
➡️ Quyền lực thì tập trung, nhưng trách nhiệm thì phân tán.
VII. Kết luận: Luật không sai – nhưng đang nói bằng ngôn ngữ của một thời đã qua
Các nghị định về nghệ thuật biểu diễn không sai về kỹ thuật pháp lý.
Vấn đề nằm ở chỗ:
Chúng được viết cho một thế giới nơi biểu diễn là hoạt động văn hóa quy mô nhỏ,
trong khi thực tế đã chuyển sang công nghiệp biểu diễn – thị trường hóa cao – rủi ro xã hội lớn.
Giải cấu trúc không nhằm phủ định luật, mà để chỉ ra:
Những gì luật đang nói quá to
Và những gì luật đang im lặng một cách nguy hiểm
VIII. Một câu kết “đinh” (anh có thể dùng)
Pháp luật về nghệ thuật biểu diễn ở Việt Nam không thiếu quyền lực, mà thiếu một triết lý quản lý mới: coi biểu diễn không chỉ là vấn đề cái được diễn, mà còn là vấn đề cái có đủ năng lực để diễn đến cùng.

No comments:

Post a Comment

Các nghị định về nghệ thuật biểu diễn

 https://www.facebook.com/linhvuh/posts/pfbid02pk4M7YwNxrBfzrL5WZpuuiyj7PK3dzqAte2uW7uD8cPzTPpuzudHPcAjDK4dWMc5l?comment_id=3907110672920512...